Đó là 1 ngày nắng như đổ lửa của tháng 7...
-Anh! Mình chia tay đi anh.
Cô gái nói với chàng trai đối diện.
-Em...em nói cái gì thế? Sao lại chia tay. Chàng trai nhanh tay nắm lấy tay cô gái, cuống cuồng hỏi.
-Vì...chúng mình không hợp nhau anh à, em nghĩ ta nên dừng lại ở đây thôi! Cô gái lùi lại, vùng vằng thoát khỏi tay bạn trai, nói rõ từng chữ.
-Không, anh không tin. Chàng hốt hoảng nhảy dựng lên muốn chồm về phía cô gái nhưng bị cô tránh được.
-Tại..tại..sao? Nói cho anh biết đi Linh.
Thân xác vô lực như sắp đổ xuống, chàng trai thất thểu nhìn cô gái, gương mặt 1 mảng thê lương thấy rõ. Cô chỉ cười nhạt:
-Em đã nói rồi, ta không hợp nhau, nên đường ai lấy đi, anh sau này đừng làm phiền em...à đừng làm phiền tôi nữa.
-Xin em, xin em hãy cho anh 1 cơ hội, dù anh không biết mình sai ở đâu nhưng anh cũng muốn được thêm cơ hội nữa để yêu em, được không Linh.
Chàng trai gào lên khiến người đi đường chú ý.
-Không...
"Bộp! Bộp!".
-Diễn sâu vcl, y như phim mày nhỉ.
Tôi gật đầu nói với thằng bạn bên cạnh, vỗ tay theo kiểu like a Kim Jong Un.
-Ờ, tao mà là đạo diễn, có phải hiến cái thân nay cũng phải cho bằng được 2 đứa này vào Hollywood.
Thằng Lộc đầu gật gụ.
Tôi nhìn nó cười đầy khinh bỉ, cái thằng lỗ ass thâm nhà mày chó nó mới thèm chịch.
-Bọn này cũng ngu, nhà nghỉ to lù lù bên kia đường kia mà không thèm vào, vào đấy điều hòa mát thật lực chả thích hơn đứng nắng ngoài này.
-Mày nói chí phải, lúc ý thì chia tay chia trym, chia thế nào thì chia.
-Thôi kệ xác chúng nó, vào đi không muộn cmnr.
Tôi quay người đi trước.
Hè, nhà trường bắt học sinh vẫn phải đi học, tôi cũng không ngoại lệ, vả lại hết hè này là tôi bước vào năm học cuối cấp rồi. Như bao học sinh khác đang ngồi trong kia, tôi và thằng Lộc cùng bước vào...quán net. Số là chiều nay không có lịch nhưng tôi vẫn nói dối là đi học môn này môn kia. Học thì học nhưng đam mê thì không thể dừng lại.
Đệt, quán đông vãi. Qua 1-6 từ lâu rồi còn đâu, sao các cháu thiếu nhi hôm nay lại đi chơi nhiều thế, chiếm gần hết dàn máy ngon. Mấy máy kia thì được các ông anh xăm trổ hay coi đây là ngôi nhà thứ 2 của mình đặt mông ngồi từ éo bao giờ, 2 hay 3 ngày tôi cũng chẳng biết nữa.
Do thời gian "đi học" có hạn nên 2 đứa tôi đàng ngậm ngùi ngồi xuống dàn máy cũ bên cạnh. Cái gì cũng cũ: ghế cũ, màn hình cũ cấu hình nhỏ hơn màn hình mới, bàn phím cũ, chuột cũ, riêng thân máy tôi không thấy vì bị đóng lại trong tủ rồi, chỉ chìa cái nút bấm nhỏ ra cho khách khởi động máy.
Đúng là máy cũ có khác, chậm rì rì mãi mới lên hình. Đăng nhập vào game, 2 thằng tạo room đánh...thường luôn.
Đang combat ầm ầm, combo các chưởng như faker, mồm chửi thằng óc chó óc vật liên tục thì 1 mùi hương nước hoa con gái theo chiều quạt thổi truyền vào mũi tôi. Theo con trym mách bảo, tôi ngển cổ lên nhìn xem là ai. À...là con bé.
Con bé cũng như 2 đứa tôi, cũng là khách quen ở đây, chiều nào tôi ra cũng thấy con bé, sáng thì không thấy mặt mũi, hình như lịch chơi con bé chỉ chơi vào buổi chiều thì phải. Gọi là "con bé" vì mặt nó nhìn khá non nhưng vẫn có nét xinh xắn đáng yêu, tôi và thằng bạn nhận xét như vậy. Có chi là...bàn tọa con bé này khá lớn, lại còn căng mẩy sau lớp quần mỏng manh như kiểu quần tất bọn con gái hay mặc (tôi chả biết phải gọi tên cái quần ý thế nào cho phải) nên không xác định được tuổi của con bé. Ngoài ra tồi còn biết nó tên Lam (tự hỏi sao bố mẹ nó không đặt hẳn là Nam đi, Nguyễn Thị Nam Trần Thị Nam, người gọi người nghe cũng phải gật gù khen hay), giới tính nữ, hết. Nhà ở đâu, học trường nào thì chịu, giống như người đi ngoài chợ ấy, ai mà biết nhà nhau cho được.
Nói đi cũng phải nói lại, cái bàn tọa của con bé khiến tôi không biết bao lần xao xuyến khi nhìn vào nó. Mà cái tính soi gái của tôi khá là khác người, tôi thích soi..mông hơn là ngực...
Dạo gần đây không thấy nó qua chơi, hôm nay tự dưng xuất hiện, không những thế còn mang theo thằng con trai theo. Thằng này nhìn cũng bình thường, nhìn cặp kính cận của nó là hiểu nó là người "ham học" trên game rồi.
Quen mặt rồi nên cũng không nhìn nhiều, 1 phần là do ái ngại con bé là con gái, nhìn lâu không được tự nhiên cho lắm, tôi tiếp dục dánh mặt vào màn hình tiếp tục combat nhưng ánh mắt vẫn liếc liếc để ý mọi cử động của con bé, nhất là cái bàn tọa kia. Dàn mới hết máy rồi nên con bé với thằng con trai kia cũng giống như tôi, chấp nhận ngồi máy đểu.
Thằng đó ngồi cạnh tôi, con bé thì ngồi cạnh thằng kia thành ra nó là đứa chia cách tôi và con bé, đúng hơn là chia cách tôi với cái bàn tọa mê người kia.
"Máy nàng ở cạnh máy tôi
Cách nhau 1 thằng dở hơi điên khùng.."
Trong những đứa con gái mà tôi đã từng gặp qua trong quán net thì con bé là người đặc biệt nhất, nó khác mấy con hay ra quán chỉ để lướt face hoặc xem các bộ phim Hàn vớ vẩn, con bé chơi LoL giống tôi. Những thằng đã từng ngồi gần con bé bảo nó trình vàng gì gì đó, cụ thể là vàng nổi hay vàng lỏng thì tôi không rõ. Nhưng vậy cũng đủ để ăn đứt thằng đang còn loay hoay trong biển bạc đồng xanh như tôi.
Còn thằng này chơi cái gì thì xin chịu, nhìn cặp kính to và đôi măt mở theo láo khi nhìn màn hình máy tính của nó là tôi biết nó là cao thủ Hứng bia hoặc là game thay quần áo cho công chúa rồi. Khỉ thật, thằng biến thái.
Tôi thầm rủa trong lòng. Không lâu sau, chúng tôi xong trận, còn thừa thời gian nên quyêt định chịch thêm trận nữa. Quay sang thấy thằng ngồi cạnh đang đờ mắt ra chơi CF, con bé thì cũng đang đợi trận.
-Chấp thuận kìa mày.
Thằng Lộc huých vai tôi.
-Ờ ờ.
Tôi vội vàng quay đi.
Phần chọn tướng, tôi pick luôn và ngay con yasuo...tập đánh như Vusuo QTV, thằng Lộc chịch Lee đi rừng.
Trận nay căng thẳng vl, hơn cả trận vừa nãy. Má nó, con AD Jinx bên kia bắn như tool, thế méo nào khuất tầm nhìn nhưng nó vẫn unti trúng, rừng xuống gank chưa tới nơi thì nó rút cmnr, lần nào cũng vậy. Thằng Lộc chửi liên mồm, tôi tức chả kém, đánh thường có thua tôi cũng không tiếc nhưng con Jinx nó chơi như tool thế này thì ai chịu được, éo ai muốn chơi với bọn bẩn bựa này. Không nhịn được liền chat tổng:
-"Mày dùng tool hả lép?"
-"Dùng cmm ý, đã ngu thì ngậm kẹc mà nghe". Nó trả lời ngay lập tức.
Team nó được thế chửi thêm vào làm tôi ức đến lộn ruột muốn afk cho rồi. Đm, dùng tool mà không chịu nhận.
Chả còn tâm trí đâu nữa, tôi kệ mẹ nhân vật đứng trong nhà chính, lên mạng mở nhạc lên nghe. Bỗng nhiên sực nhớn đến cái bàn tọa mình hằng mong ước đang ngồi gần, thế là tôi liếc liếc mắt sang nhìn luôn, không chơi game thì soi hàng cũng ôkê đấy. Phiêu bồn theo điệu Nostop, tôi đánh mắt về phía con bé. Đầu tiên là bộ mông săn chắc kia, ôi chao, muốn 1 lần được chạm vào nó quá. Quét măt từ dưới lên.
Ồ! Đang chơi rất hăng say, Jinx cơ đấy, cũng xanh xao ra phết. À mà tên ingame trông có vẻ quen quen. Á đù, sao con Lee vừa bị con bé giết tôi cũng thấy quen mắt nhỉ? Lạ thật.
Nhìn lại màn hình thằng Lộc, tôi ngớ người luôn, cái kiểu động tác chêt này, người giết này, địa điểm này, tất cả đều y hệ xảy ra ở máy con bé mà tôi vừa nhìn. Lập tức vào lại, soi tên thằng AD bên kia, chuẩn không phải chỉnh, đúng như tôi suy đoán. Con bé kia soi máy tôi. Hóa ra là thế, thảo nào thằng AD bên kia phán đoán hay thật.
Trước đó phải kể đến cơ duyên xảo hợp "giữa cái dòng đời tấp nập, ta vô tình đâm phầm phập vào nhau...trong game" , đang đâu lại là đối thủ của nhau. Nhưng hành động soi máy của con bé thế này là không ổn, để nhiều nó quen hơi đi soi người khác thì chết.
Tôi giả vờ tiếp tục đánh, tôi biết là con bé đang nhìn qua hướng này. Hơi chếch cái màn hình về phía thằng Lộc, đủ để con bé không nhìn thấy. Tôi gõ gõ vài chữ rồi lại quay màn hình về chỗ cũ.
Đây rồi, đây rồi, con bé đang nhìn lén, tôi ấn chuyển Tab cmnr. Con bé chắc đã nhìn thấy liền quay mặt đi mãi không dám nhìn về phía này nữa. Vâng, trên màn hình của tôi lúc này đang chiếu 1 pha combat quá ảo diệu, 1 chị da trắng đi lẻ bị 4 anh da đen bắt gặp, thế là 1 trận 1 chọi 4 đã diễn ra vô cùng ác liệt, 4 anh "xinzhao" đang thông tới tấp vào người chị.
-Đệt mợ mày mở sex hả D.
Tiếng anh chủ quán eo éo đằng sau, đây là do dàn máy mới và máy chủ ở sau dàn máy mới nên anh chủ có thể thấy hết.
-Đâu anh, em đang xem đấu võ mà anh.
-Mày cứ liệu.
Tôi cười xòa với anh chủ.
Đánh thêm lúc nữa thì xong, tôi và thằng Lộc quyết định ra về, trước khi đi tôi còn tranh thủ nhìn con bé, nó ngại hay sao ý mà cứ chống 1 tay che mặt.
Tôi mặc kệ nó đi lấy xe, hướng về chỗ con SH trắng đang hạ lạc. Màu trắng nhìn cũng được đấy chứ, trai gái đi đều hợp, tôi rất hài lòng về chiếc xe của mình. Lại nói về gia cảnh, tôi là thằng con trai duy nhất nên bố mẹ rất chiều tôi, đúng nghĩ quý tử luôn.
Dắt con...Asama trắng đang chống cạnh con SH ra, tôi gật gù vì chống cạnh xe xịn mà xe tôi nào có phai màu, xe chị tôi thải cho, dù đã vài năm nhưng vẫn mới.
![]() |
Quá mới là đằng khác. Xe đã qua vài năm sử dụng nên những vết xước, han gỉ là không tránh khỏi. Nghe đồn người ta bảo sơn lại mấy chỗ xước xe đạp này ít phải ngang giá như sửa ôtô Uầy, thế thì lấy tiền đâu ra để trả đây, với thằng công tử như tôi hàng ngày được cho 20nghìn đôla Bác Hồ để ăn sáng, hốc cái bánh mì và xúc miệng bằng chai c2 thơm mùi chì là hết.
Nhưng bộ não của tôi đâu phải để trưng bày cho người ngắm. Chỉ cần trong vòng 3 nốt nhạc, tôi đã nghĩ ra cách để khắc phục. Đó là tân trang lại chiếc xe. Lắp ít dây đèn nhấp nháy, dán lại yếm, sơn lại xe, độ thêm quả bô nữa cho nữa cho nó sang chảnh....đệt, nhầm sang xe máy rồi.
Cách của tôi đã nêu chính là dán giấy che đi mấy vết đó. Để thực hiện ý tưởng của mình, tôi phải bay sang mãi tít tận......nhà hàng xóm, lừa lọc dụ dỗ đủ kiểu con bé đang còn tiểu học, nó mới cho tôi ít tờ.
Haizzz, may vãi shit, may mà 2 vợ chồng đi vắng nên ai thấy cảnh tôi giằng mất cả chục muộn giấy dán đầy màu sắc của con bé rồi 3 chân 4 cẳng chạy về nhà bỏ ại con bé hàng xóm khóc um lên.
Loay hoay cả buổi chiều mới xong. Thế là em xe này ngoài màu trắng thân xe ra còn được bổ sung thêm nhiều màu hơn.
Ặc, lan man quá. Trở lại lúc đó.
Tôi đạp chân chống dắt xe ra. Khi đi ngang qua cửa có ngó vào nhìn thêm lần nữa, qua lớp cửa kính tối màu, tô lờ mờ thấy được ở chỗ dàn máy cũ, con bé Lam đang nhìn về hướng này...
-Đệt mẹ D, nhìn kìa.
-Wtf?
Vâng! Trước mắt vẫn là đôi nam nữ đó. Chỉ khác là 2 cô cậu đang zui zẻ cười nói với nhau đi ra từ cái nhà nghỉ bên đường.
-Hay là chịch xã giao rồi chia tay.
-Tao cũng nghĩ giống mày mà đm thằng kia ysl vãi, nhìn cái bản mặt tái nhợt là biết.
-Ờ thôi cm chúng nó, về.
Vừa đi được và mét thì có tiếng "Hự" đằng sao. Ngoảnh lại thấy anh thanh niên đó đang bị 1 bọn nào đó phồng tôm, còn thiếu nữ kia bị 1 anh xì ke xăm hình đầy mình tát lên tát xuống, vừa đánh vừa chửi loạn cả lên... :chayma: chả hiểu gì luôn.
Về đến nhà, tôi nằm ườn ngay ra giường. Trong đầu cứ suy nghĩ mãi về cái cặp mông đầy đặn ấy của con bé là không sao cầm lòng được, uất quá đành móc thằng em vận động chút xíu.
.........
-Mạnh...mạnh lên.
-Đút vào, đấy, như thế.
-Ặc, bé quá đút không vô.
-Bôi nước vào cho trơn.
-Nhanh, mạnh lên mới vào được.
-Ahh...khít quá
Thò ra...thụt vào, thò ra...thụt vào, thò ra...thụt vào...
-"Hộc hộc".
2 thân xác mệt mỏi ngồi bịch xuống sàn.
-Làm việc này mệt quá mày nhỉ?
Tôi mệt nhọc hỏi thằng Lộc.
-Ừ, lần đầu tao làm chuyện này đấy, hừ...giờ vẫn còn đau nè.
-Không sao, tý là hết đau ngay ý mà.
Tôi an ủi nó.
2 thằng ngồi nghỉ 1 lút rồi tiếp tục...
cầm rẻ lau lên làm tiếp công việc lau bàn ghế của mình. Má nó chứ, đã bắt lau rồi mà còn phải sạch sẽ, các khe lỗ gì cũng phải lau. Hại tôi với thằng Lộc phải cho ngón tay vào thì rẻ lau mới vào được, đau hết cả ngón tay mà cũng tội cho nó, nhà có người giúp việc nên bao giờ mấy việc mới đến tay nó.
Vật vã thêm chút nữa thì cũng xong, rời khỏi phòng hiệu trưởng, tôi vứt bố nó cái rẻ rách nay ra vườn hoa cho khoẻ. Số là sáng nay đi muộn trường đóng cổng không cho vào, 2 thằng chỉ còn cách duy nhất là trèo tường vào. Mới leo lên được bờ tường, chuẩn bị trượt xuống thì 1 giọng nói vang lên ngay sau lưng:
-2 cậu kia làm cái gì vậy?
Tôi giật bắn mình, suýt nữa cái ass thân cmn yêu phải hôn đất mẹ.
-Ơ, thầy...
Mặt bọn tôi thế này còn mặt lão hiệu trưởng thế này
-Các cậu định trèo vào trường ăn trộm đúng không?
-Oh yes....à no no, bọn em made in trường mình thầy ơi.
Tôi lục cặp ra chiếc thẻ học sinh đưa cho lão nhìn, thằng Lộc cũng lật đật làm theo.
-Được...lớp nào?
-Dạ, lớp abcdkmm.
-Được rồi, 2 cậu đi muộn, tý nữa hết tiết lên phòng hiệu trưởng lau dọn bộ bàn ghế cho tôi.
-Dạ, dạ.
2 thằng gật đầu lia lịa như cái máy. Vl số quá xui, gặp bảo vệ còn đỡ nhưng gặp hiệu trưởng thì xác cmnd rồi...
-Holly shit, sao hôm nay nhiều bươm bướm vãi.
-Á đù.
Định xuống căngtin làm hớp nước thì từ đâu cả bầy bướm khoảng hơn chục con xuất hiện phía xa xa tầm 96 độ vĩ Bắc, 69 độ kinh Đông, còn cách đảo Ludông của Philipin là nơi bọn tôi đang đứng tầm hơn 20m.
-Hình như các tân sinh viên lớp 10 thì phải.
Em nào em nấy cũng xinh, mặt cười phơi phới, má hồng môi đỏ. Đúng là các cháu học sinh thời nay, đi học gì không học, lại học tô son trát phấn đầu tiên
Nhưng ô kìa cặp mông ấy
Mông ải mông ai?
Câu trả lời: mông ẻm mông em.
Vâng! Đó chính là con bé. Không sai vào đâu được, tôi chắc chắn 100% là con bé. Tuy nó đứng quay lưng lại phía tôi nhưng tôi vẫn nhận ra nó, con bé của tôi...
Con bé làm gì ở đây nhỉ?
À, hay nó cũng là học sinh khối 10 mới thi đậu vào trường. Con bé giỏi ghê ha, trường tôi là trường cấp 3 tốt nhât trong huyện, tuy không bằng trường chuyên trên tỉnh nhưng so với các trường khác vẫn tốt hơn nhiều. Nên điểm thi vào không thể thấp được, ít nhất cũng từ 28điểm trở lên. Tùy từng năm thôi, 2 năm trước lứa tôi thi đông quá, trường phải lấy 31điểm. Tôi cùng mấy đồng chí khác thuộc loại "học sinh giỏi" hồi cấp 2, trong phòng thi quay cóp chép phao đủ kiểu, có lầm mém tý nữa bị đình chỉ thi, cuối cùng sau bao nhiêu ngày mong ngóng, kết quả chúng tôi vừa đủ điểm, suýt thì trượt. Và không thể thiếu thành phần nhà giàu đi cửa sau, bạn Lộc nhà ta là một ví dụ.
Haizz, thi được vào trường này là tốt rồi, có vốn để khi nào có ai hỏi thì có thể vênh mặt lên trẻ lời "Tôi học trường abc", lúc đó thì oai biết nhường nào.
Nếu không bây giờ tôi còn đang phơi mặt giữa trời nắng chang chang, 2 tay cầm 2 xô vữa chạy đi chạy lại, ở đấy mà ngồi đây viết truyện cho các bác đọc.
Con bé vẫn díu da díu dít cùng mấy cô bạn, không hề biết đằng sau có một cặp mắt đang soi chằm chằm như cái đèn pha ôtô vào nó. Chà chà! Hay rồi đây, từ giờ trở đi
không nhất thiết chỉ có ở quán net mới được nhìn thấy con bé rồi.
-Điện tử không mày?
Thằng Lộc hỏi sau khi bầy bươm bướm đi mất, kể cả con bé.
-Ôkê girl, ngại gì vết bẩn.
-Bẩn là bẩn thế nào được, đã có Omo siu bọt mới, không siu bọt cứ kiếm Việt Hương.
-Haha.
-Ủa, D và Lộc còn chưa về à?
-A, Thư.
Tôi vừa nhìn là nhận ra ngay người vừa hỏi, không, phải chỉ cần nghe thấy giọng thôi, dù có nhỏ như muỗi kêu tôi cũng biết là ai. Chỉ một và một, người đó là...Thư.
Tim tôi chợt rộn ràng khi nhìn thấy Thư, chân tay trở lên luống cuống, mất tự nhiên. Không phải tự nhiên tôi thành ra như vật mà bởi vì điều ai cũng đoán ra được...tôi thích Thư.
Một, hai ngày, một tuần, vài tuần hay vài tháng?
Tất cả đều sai. Nói không ai tin nhưng đó là sự thật, tôi nói tôi thích Thư từ ngay đầu đi nhận lớp đầu năm lớp 10. Khó tin nhỉ? Hơn 2 năm yêu thầm một người.
Thư là một cô gái xinh đẹp, đẹp cả người cả nết, nhà giàu học giỏi,...đầy đủ tiêu chuẩn của một người vợ đảm, mẹ hiền. Tôi đã đứng hình khi lần đầu nhìn thấy Thư. Càng xao xuyến hơn lúc nàng giới thiệu mình trước lớp, nụ cười tươi khoe ra hàm răng trắng sáng và chiếc răng khểnh.
-Chào các bạn, mình là N.A.Thư, rất vui được làm quen với các bạn.
Con tim tôi đập mạnh, đôi mắt say mê nhìn vào nụ cười ấy đến ngẩn cả người. Bỗng ánh mặt nàng nhìn về phía tôi, tôi lúng túng quay mặt đi nơi khác, cảm giác 2 má mình dần nóng lên. Một lát sau, tôi liếc nhìn nàng, thấy nàng đã quay người lên, tôi thở phào tiếp tục ngắm nhìn nàng sau lưng. Chợt mỉm cười với cái suy nghĩ "Yêu sau lưng em".
Đến lượt tôi đứng dậy giới thiệu mình. Thư quay xuống nhìn làm tôi hơi mất tự nhiên, tim gan lòng mề ngày càng đập nhanh và mạnh hơn. Tôi biết mình đã say nắng nàng mất rồi...
Có người hỏi sao tôi không quyết định tán tỉnh Thư mà phải chịu cảnh yêu thầm? Tôi xin thưa rằng tôi là một thằng chẳng có gì nổi bật, thành tích học tập bình thường nếu không muốn nói là gần bét lớp, nhà không giàu lại không đẹp trai, cả ngày ngoài việc đến trường ra thì cứ ru rú vào game, có ai rủ đi đá bóng thì đá, lâu lâu lại làm bữa rượu chè với bọn bạn. Vả lại tôi tự nhận con người mình khi đứng trước mặt Thư trở lên luống cuống, ăn nói lộn sộn, nhưng lâu ngày cũng giảm bớt đi ít người, thi thoảng lại như vậy. Thế nên, ngoài nick fb và số điện thoại ra(nàng là lớp trưởng nên cần phải biết số của cả lớp ) tôi chả biết thêm cách liên lạc với nàng gì nữa, tối thiểu nhất là nhàn nàng ở đâu tôi còn không biết. Có fb có số nhưng chỉ biết pm nàng hỏi vài thứ vớ vẩn như mai đi học không, mai học môn gì, đóng bao nhiêu tiền,... Riêng có phần này, tôi rất tích cực, nàng đang status hay ảnh nào tôi cũng like nhiệt tình.
Đương nhiên gái xinh luôn có cả đám đực làm vệ tinh xung quanh, Thư không phải ngoại lệ. Nhưng nàng mặc kệ tất cả, nhớ có lần một thằng lớp trên tỏ tình, nàng từ chối thẳng thừng vì lý do hết sức củ chuối "bận học, chưa muốn yêu".
Tôi vẫn hằng mơ ước một ngày nào đó...có thể bước vào trái tim Thư...
Trở lại...
-À à, D và Lộc mới trực nhật xong.
Tôi mất vài giây sau mới trả lời Thư.
-Lại bị phạt đúng không hai ông tướng, hihi.
Thưa cười làm tôi xấu hộ, mặt hơi đỏ lên, vội tổ lái sang chuyện khác.
-D tưởng Thư về rồi mà.
-Hì, Thư quên vở ở lớp nên quay lại lấy nè.
Lại cuời, ôi nụ cười làm xao xuyến tâm hồn tôi.
Tôi nhận ra đây là một cơ hội tốt, liền ngầm đá chân thằng Lộc. Nó hiểu ý, quay qua Thư nói:
-Thư đi cùng thằng D lên lấy vở đi, Lộc đi lấy xe.
Không đợi Thư trả lời,nó liền đi thẳng bỏ lại không gian cho hai người, không quên nháy mắt với tôi. Đúng là thằng bạn chí cốt có khác, hiểu rõ mình thật.
-Ồ ý hay, D đi cùng tớ nha, tớ sợ ma lắm hihi.
Đùa à gái, trời sáng vl ra đòi có ma. Biết Thư nói đùa nên tôi cũng cười theo. Tính nàng hòa đồng, dễ gần nên được rất được mọi người yêu mến.
Tôi cùng Thư bước qua dãy phòng học. Hiếm có cơ hội này, gạt bỏ ngại ngùng, chém gió nhiệt tình để nàng cười, tuy mấy chuyện tôi kể chả buồn cười tẹo nào. Cũng có thể là do tâm lý đang ở caḥnh nàng khiến tôi hơi rối. Nàng cười là tôi thấy mãn nguyện rồi...
-Chào D, chào Lộc nha, Thư về.
Thư vẫy chào chúng tôi rồi đi thẳng trên chiếc xe đạp điện.
Tôi ngẩn ngơ nhìn theo bóng nàng ngay cả khi bóng dáng ấy đã khuất hẳn.
-Làm ăn tốt chứ con trai.
Thằng Lộc cười, vỗ vai tôi.
-Tốt mà lúc nãy cũng cảm ơn mày nha.
-Anh em ơn huệ cc gì, có đi điện tử không đây.
-Có, đm hôm nay anh bao chú.
Tâm tình sảng khoái, tôi quyết định hào phóng một lần dù cho trong túi quần có mỗi 10cành.
-Yo, quán anh Bắc thẳng tiến.
Chap 3
Ôi trời, các cháu thiếu nhi để xe lung tung vãi ra. Lộn xộn quá mãi mới chen luồn nách vào được đấy. Các cháu đúng thật là, đi học không đi đến nơi đến chốn lại còn la cà ở quán net nữa, hư hết cả người......y như tôi vậy.
Mở cửa, cái không khí mát lạnh từ cái điều hòa bên trong xộc thẳng vào người tôi khoan khoái dễ chịu như đang Fap, khác hẳn với cái nóng ngoài kia.
Tiếng hét hò ầm ĩ của các cháu thiếu nhi cộng thêm những tiếng chửi rủa của các anh đại làm quán càng thêm "sôi động", nếu có thêm nhạc DJ nữa thì không khác gì....ở chợ đâu.
Nhìn quanh thấy ở góc còn 2 máy trống chưa ai ngồi, hai thằng tôi liền tới luôn cho nóng, lơ ngơ vài giây là mất chỗ ngay.
-Anh Bắc êiii....
Tôi gọi.
-Gọi clg thế D?
-Máy 31 có ai ngồi không anh?
Tôi chỉ vào cái máy đang treo.
-Có, nó vừa ra ngoài thì mày vào đấy.
-Đù, bật lại cho em đi,
-Nó đang chơi mày tranh làm gì.
-Có khi nó về rồi ý anh.
-Cặp nó còn để ở ghế đấy.
Nhìn lại, đúng thật, có một chiếc balô để dựa ở ghế, là kiểu con gái hay đeo nữa chứ, mà nhìn cái balô này hơi hơi quen mắt nhưng không nhớ của ai. Kệ, theo tôi suy đoán 69,96% nó là gay, à nhầm gái.
Á đù ghê à nha, ngoài con bé ra tôi chưa gặp đứa con gái nào khác vào quán net, tý phải xem mặt mới được.
-Mày, nó chưa tắt fb nè.
Thằng Lộc di chuột bật tab Chrome đang ẩn.
Fb nó méo khác gì với mấy thím cuồng anime, đặt tên thì tên Nhật, không biết tên nhân vật Ecchi hay Hentai nào. Hình đại diện cũng chả kém...một thằng Hàn Xẻng đang tạo dáng nhưng tôi quên tên rồi. Chán chẳng muốn vào trang cá nhân của nó nữa, đoán chắc toàn hình trai Hàn với hoạt hình là cùng.
"A....a...a...phê quá các anh ơi, có ai muốn phê cùng em không?
P/s: call me baby, chọn 3 anh nhanh nhất...moah...moah"
ấn Đăng...trạng thái mới được cập nhật.
Hai thằng tôi cười như thằng bệnh làm em trai ngồi gần nhìn chằm chằm.
-Nhìn gì mày, đánh đi không chết rồi kìa.
Thằng bé quay đi, chúng tôi lại cười tiếp. Không biết nó khi khi nhìn cái status này sẽ thế nào đây, há há. Cho chết, cái tội dám chiếm chỗ ông mày.
Các bác phải biết kiểu đang sung sướng mà gặp phải chuyện gì đó không vừa lòng, nó khó chịu thế nào đâu. Như đối với những game thủ như chúng ta, sẽ thấy sao nếu vào quán mà không có máy ngồi, phải đứng xem người khác chơi? Khó chịu lắm đúng không? Và bạn có hai lựa chọn, một là ngồi đợi người khác chơi xong rồi thế chỗ, hai là cách cực kỳ nhanh ngọn không tốn kém thời gian...đi chỗ khác chơi hoặc về nhà nằm cho mát.
Trong trường hợp này, tôi chọn cách thứ nhất: ngồi đợi. Trong này điều hòa phơi phới, tội gì phải ra ngoài trời nắng kia.
-Mày đứng xem bố chơi rồi trả tiền cũng được.
-Có cc nhé con trai.
Nhìn bản mặt đắc ý của thằng Lộc làm tôi ngứa mắt.
-Buồn quá, trông hộ tao cái cặp, tao vào bón cho anh Tào ít cháo cứ*.
-Cút cút nhanh, đừng đứng đây làm bố hít rắm.
Tôi vọt lẹ, khuyến mãi cho anh bạn hiền quả pháo mừng năm mới.
-Cái cmm.
Tiếng thằng Lộc vọng lại đằng sau pha lẫn tiếng ho sặc sụa của nó và những đứa ngồi gần.
Bome thật, sáng nay tự dưng đâu dở chứng lại lôi hộp hột mít bà tôi luộc hôm qua ra ăn. Giờ bụng sôi ục ịch, rắm rít vang trời, tôi ngửi vào cũng phải ngại ngùng đồng cảm với các bạn.
Tay bên ass, tay ôm bụng, tôi vọt nhanh ra sau quán, nơi có nhà WC hợp vệ sinh tiêu chuẩn quốc tế.
Bàn qua về WC nay chút. Nó nằm ở sau quán. Xây dựng lối ngày xưa, là kiểu kín mít, không có cửa sổ gì sất nên mặt trời không chiếu vào được, độc có cánh cửa ra vào may ra mạng lại ít ánh sáng. Bên trong tối om, cái bóng đèn vàng thì đã cháy tự bao giờ. Đóng cửa lại, ở trong đấy ngửi mùi cứ* thơm phải biết.
Rút khẩu trang thủ sẵn ở túi quần ra đeo lên mồm để khỏi chết ngạt khi còn đánh dở trận dual rank với anh Tào.
Mang trong mình tâm lý đánh nhanh thắng nhanh, tôi đẩy cửa vào thẳng rồi nhanh tay đóng lại.
-Ahhhhh....
Chuẩn bị tụt quần thì bỗng có tiếng người la lên làm tôi giật mình.
Lấy vội em 1280 smartphone thế hệ 6 mới ra soi.
-Ai?
-Ahhhhhhh....
Tiếng hét càng chói tai hơn khi ánh sáng từ dế iu rọi vào trúng người. Qua ánh đèn điện thoại, tôi có thể thấy một thân hình đang trong tư thế ngồi xổm, chiếc quần bò được vén lên gần đầu gối, quần lót màu trắng còn vướng mắc trên cặp đùi.
Tôi càng giật mình hơn vì nhận ra đối phương là...một đứa con gái đang úp mặt xuống đùi. Góc nhìn của tôi còn có thể nhìn thấy một ít phần không nên nhìn thấy.
Chết cha.
-Xin lỗi...xin lỗi, mình vào nhầm chỗ...nhầm phòng.
Tôi xin lỗi, hướng hướng điện thoại qua hướng khác mà đôi mắt cứ khóa chặt vào thân hình đấy đến vài giây.
-Điiiii raaaaa!!!
Lại thêm một tiếng hét vang lên, lần này còn to hơn lần trước.
-Hức...hức...
Chột có tiếng nấc nghẹn truyền vào tai, tôi choàng tỉnh vội đẩy cửa ra ngoài nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn lần cuối. Tôi lờ mờ thấy được cô ta hơi ngẩng đầu lên nhìn mình...
"Kẹt".
Cánh cửa gỗ đóng lại. Tôi đứng chôn chân ở cửa. Trái tim bỗng đập nhanh hơn, hai má bất giác nóng bừng. Một cảm giác khác lạ đang dần xâm chiếm tâm trí tôi...thằng em dưới quần hơi cộm lên.
Hình ảnh vừa nãy cứ in hằn trong đầu tôi, cái khoảnh khắc tôi nhìn thấy thân hình ấy. Tuy là qua ánh sáng của đèn điện thoại soi vào rồi lại quay đi nhưng tôi vẫn thu được trọn vẹn vào tầm mắt, tôi dám chắc là một vùng trắng lõn là từ cặp đùi trở xuống thân dưới...một vòng ba tuyệt đẹp. Lần đầu, lần đầu tiên tôi được được nhìn thấy điều này từ một đứa con gái mà không phải là những cô diễn viên Jav, dù chỉ vài giây ngắn ngủn. Vô tình, tôi nghĩ về Thư, ví dụ người ở trong WC vừa nãy là Thu thì...không, không được, tôi đang nghĩ đến cái siy nghĩ bậy bạ gì thế này. Thư là một thiên thần, nàng là thần tượng của tôi, tôi không để nàng bị vấy bẩn, một tia suy nghĩ cũng không được. Lắc lắc đầu, cố xua tan hình ảnh đó ra khỏi đầu.
-Hu...hu..hức...hức...
Tiếng nức nở bên trong làm tôi rùng mình, nhanh nhảu bước đi. Biết việc này là không tốt nhưng tôi mãi lẩm bẩm "mình không cố ý, mình không cố ý, chỉ là hiểu lầm, chỉ là vô tình mà thôi".
Đúng, đó chỉ là một sự vô tình, tôi đâu có cố ý đâu chứ, ai mà biết được trong đó có người, tôi không có mắt thần mà nhìn xuyên tường được, với cả con gái con đứa gì mà đi vệ sinh lại không chốt cửa(sau này mới nhớ tới nhà WC ý làm méo có chốt) Tất cả, tôi đổ hết lên đầu thằng mang tên "không cố ý" và đứa con gái "mất nết đó". Tôi nói đúng chứ mọi người?
Chuyện này làm tôi quên mất trận hạng với anh Tào và cái bụng cũng nguôi ngoai dần, có chút khó chịu nhưng vẫn chịu được, cố nhịn mang về nhà xả vậy.
-Nãy tao nghe thoáng có tiếng ai la hét thì phải, mày có nghe thấy không D?
Anh Bắc chủ quán gọi lại lúc tôi đi ngang qua.
-Có anh, có con nào đó vừa nhảy từ tầng 3 xuống đấy.
-Bỏ mẹ, để tao ra xem, đm thanh niên bây giờ dễ manh động thật.
-Vì tiền hết anh à.
-Tao tưởng con này thất tình nên mới tự tử.
-Xời, giời này ai yêu nhau vì tình nữa.
-Để tao ra xem coi.
Dứt lời, ông này lật đật vác cái bụng bia của mình đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài hóng hớt. "Chậc chậc, ông này dễ tin người vl" tôi thầm nghĩ. Cùng lúc đó, tôi chợt thấy một bóng hình chạy vụt qua ô cửa kính, ra phía đường, vừa ôm mặt vừa chạy.
"Haizz, xin lỗi, tôi không cố ý mà".
-Về đi mày, chán quá éo muốn chơi nữa.
Tôi khều khều thằng Lộc.
-Đệt, sao mày ỉa nhanh thế?
-Bác Tào ăn cứ* no rồi, éo chịu nhận lễ của tao nữa.
-Đm, thế thì ngồi đợi tao đánh nốt trận rồi về mà tháo khẩu trang ra cho bố nhờ, trông như thằng trộm chó ý.
Đành kéo ghế ra ngồi xem nó đánh. Tôi chán nản nhìn balô đứa con gái vẫn còn trên ghế rồi lại nhìn tab fb đã có mấy chục like với cmt, chả buồn đọc.
À, một tia suy nghĩ chạy qua não. Tôi vớ lấy cặp mình, rút quyển vở ra rồi xé một tờ giấy nhỏ. Cầm bút hí hoáy.
"Cho mình xin lỗi, mình không cố ý, đây là số điện thoại của mình, có gì mình mời nước thay lời xin lỗi".
Xong, tôi đút mảnh giấy vào cặp nó. Dù nắm chắc rằng nó sẽ không gọi cho tôi đâu nhưng tôi vẫn phải làm vậy để tỏ thành ý của mình.
-Con kia nhảy lầu thật D ơi.
Ông Bắc đi đến chỗ tôi.
-Ô...
Quái, chẳng lẽ trùng hợp như vậy sao? Nói bừa mà cũng chúng.
-Không tin mày nhìn ngoài kia kìa.
Nghê vậy, tôi cũng tò mò nhổm dậy hướng mắt ra ngoài. Tự tử thì không thấy đâu nhưng cảm giác thốn từ...lỗ ass thì có đấy.
-Thằng ml dám lừa tao nè.
Ổng vừa chửi vừa cho thêm mấy cú đá nữa vào mông mình. Tôi ôm ass nhảy dựng lên...
Chap 4
Ba ngày liền tôi không ra quán anh Bắc chơi và cũng không nhận được một tin nhắn hay bất cứ cuộc gọi nào, có lẽ đứa con gái đó không muốn gặp tôi thật.
Rồi hơn một tuần qua đi, tôi quên béng đi chuyện này mà cũng chả quan tâm đến nó làm chi nữa cho mệt vì người con gái quan trọng nhất với tôi hiện tại là Thư. Từ hôm ấy tôi cùng Thư đi lấy vở thì quan hệ chúng tôi dạo gần đây trở lên khá tốt. Tôi dần dần giảm được tính ngượng ngùng khi đối diện với Thư.
Công việc tôi không bao giờ làm là hỏi bài người khác, không phải là tôi giỏi rồi khỏi cần hỏi mà tôi ngại học. Người ta bảo:"cần cù bù thông minh" nhưng tôi lại vừa lười vừa dốt mà tâm lý của những người học dốt rất ngại hỏi bài người khác, họ sợ bị người khác coi thường.
Chính vì như vậy, tôi đã dốt lại càng dốt thêm. Nhưng giờ tôi phát hiện ra một điều, dốt đối với tôi không hẳn là bất lợi vì nhờ lý do này nên tôi có cớ đến hỏi bài Thư nhiều hơn, đồng nghĩa với việc thời gian bên Thư sẽ nhiều hơn. Dần dần qua những bài giảng của nàng, tôi nhận thấy mình không ngu dốt như tôi nghĩ và độ sợ hãi với những môn Toán, Lý, Hóa đã giảm bớt đi ít nhiều.
-Thư ơi, cho D hỏi bài này với.
-Ừ, D.
Tôi hiên ngang cầm quyển vở đi đến chỗ ngồi của Thư, bỏ lại biết bao ánh nhìn chằm chằm của bọn con trai trong lớp cũng đang dòm ngó đến nàng. Mà việc tôi hỏi bài nàng cũng chả có gì là lạ trong lớp cả, mấy ngày đầu chúng nó còn bất ngờ D đội sổ hôm nay tự dưng đi hỏi bài người khác. Tôi trả lời hết sức đơn giản:"không biết thì hỏi".
Các bà tám hay hóng hớt còn trêu:
-Oa, D tự dưng gần đây hay hỏi bài Thư vậy, có ý gì đây? Hay muốn tiếp cận lớp trưởng.
Thật sự, nghe những lời đó, tôi đâm ra bối rối, bị nói trúng tim đen mà. Thiên thần của tôi thì luôn giải vây cho tôi, nàng chỉ cười và nói:
-Thư giảng giúp D bài tập, đâu còn ý gì khác.
Ôi, tôi yêu nụ cười ấy quá...
-Bài này D nghĩ mãi không ra.
Tôi đặt quyển xuống cạnh Thư, tay chỉ vào một bài tôi cho là khó.
-Ồ, bài này làm...
Thư cầm bút lên định giảng cho tôi thì cô bạn bàn đầu cạnh cửa ra vào gọi:
-Thư, ra ngoài có ai gặp nè.
-Ai vậy My?
Nàng dừng bút hướng ánh mắt đến cô bạn.
-Mình không biết, người đó chỉ đích danh Thư, gọi Thư ra ngoài gặp.
-Ai vậy nhỉ?
Nàng tự hỏi rồi quay sang tôi:
-D đợi Thư xíu nha.
-Okê, Thư cứ đi đi.
Thư gật nhẹ đầu rồi đi ra cửa.
Tôi cũng tò mò dõi theo từng bước của nàng, xem ai gọi nàng.
-Cho hỏi ai gọi mình?
-À...à...là...mình.
Một thằng con trai xuất hiện, ánh mắt tôi sắc lẹm nhìn thứ nó đang cầm, trong đầu tôi phần lớn đã biêt động cơ của nó.
-Bạn gặp mình có việc gì không?
-Có...có.
Nó lúng túng cầm hộp quà giấu sau lưng đưa cho Thư.
-Mình...mình...có...món...món...quà...ùa...tặng...tặng...ư.. .ư...Thư...
Haha, hóa ra thanh niên này bị tật nói lắp, tôi không nhịn được mà phá lên cười, những đứa nghe được đoạn hội thoại cũng cười theo.
-Tặng mình? Hình như mình đâu quen bạn?
-Ừ...ừ...ư...ư...Thư...cứ...cứ...cầ...cầm...lấy...ấy.. .đi...
Nó dúi hộp quà vào tay Thư.
-Không, mình không nhận đâu.
Nàng kiên quyết không nhận, đẩy hộp quà lại nhưng thằng kia cũng kiên quyết không kém. Thư lùi lại thì nó càng tiến lên, bất ngờ, nó chộp lấy được bàn tay Thư.
-Nhận...ặn...đi..iii...mà...
-Buông ra, buông ra.
Nàng vùng vằng cố thoái khỏi tay thằng kia nhưng sức thân gái nàng có hạn, đâu thể thắng được một thằng thanh niên. Nhiều người lớp khác nhìn thấy liền bu lại. Tôi biết đã đến lúc mình phải ra tay rồi, cứ để thế này thì Thư sẽ nguy mất.
-Nè, đã bảo không nhận là không nhận rồi mà, tai có vấn đề hả?
Cổ tay nó bị tôi giữ lấy, bóp chặt. Nói luôn tôi cao gần 1m7, người hơi gầy nhưng cũng có sức lực, con nhà nông mà, bản tính tôi lười nhưng những việc như ôm lúa, cắt lúa, xách nước tưới rau cho đến xếp gạch, xúc cát, xách xô vữa đều làm hết rồi, không làm cũng không được vì bố mẹ tôi bắt làm cho quen......"sau này không học được thì tao cho mày đi làm".
-Á...đau...đau.
Nó liền buông tay Thư ra, hộp quà rơi "bộp" xuống đất.
Tôi chắn ngang người nó, đem Thư núp sau lưng mình.
-Về lớp đi.
-Mày....mày...xen...vào...ào...
Nó chưa nói hết câu thì tôi giơ nắm đấm lên hăm dọa. Cu cậu liền lùi lại:
-Mà....mày...nhớ...ớ....ớ...đấy.
Rồi nó len qua đám đông đang đứng hóng, đi thẳng, mặc kệ hộp quà nằm lăn lóc đưới đất.
-Thư vào lớp đi.
-Ừ...ừ, cảm ơn D nha.
Nàng nhìn tôi bằng con mắt vô cùng biết ơn.
-Không có gì.
Tôi cười hiền, khách hẳn bộ mặt hung dữ vừa nãy.
-Hì.
Thư nhoẻn miệng cười rồi đi vào lớp.
Một sự sung sướng không hề nhẹ nổi lên trong lòng tôi.
Xung quanh là những tiếng xầm xì to nhỏ của cả nam lẫn nữ. Tôi không quan tâm bước vào lớp, bật trạng thái like a hê rô hết mức nhất có thể.
Cả lớp "Ồ" lên rõ to, nhất là bọn con gái, những cặp mắt ngưỡng mộ có, ganh ghét có được tập trung hết trên người tôi. Mình biết mình sáng nhất, đẹp zai nhất hôm nay rồi.
Ngồi học mà cứ không thể ngậm được cười, cứ nhớ đến cảnh mình lao ra cứu Thư như một vị thần làm xao xuyến biết bao con tim.
-Anh D đứng dậy.
-Dạ.
-Trả lời câu này cho tôi.
-Ơ...
Căn bản từ đầu đến giờ tôi có để ý đến bài giảng đâu mà trả lời.
-Em...em....
-Không tập trung, đi ra góc lớp đứng.
-Ơ...
-Có đi không hay muốn 2 con 0 vào sổ.
Bà giáo đập đập quyển điểm xuống bàn, ai chứ đừng nói, bà này làm thật á.
Tôi lủi thủi lết thân bước đi. Đi qua thằng Lộc, nó giơ ngón tay cái lên, tôi liền tát cho phát vào đầu nó.
-Á ui.
-Còn đùa nghịch hả, hai anh kia hôm nay mỗi người 2 điểm 0.
-Cô ơi, em có làm gì đâu, thằng D nó đánh em trước.
Thằng Lộc kêu oan ức nhưng bà giáo đâu có chịu nghe.
-Anh nói câu nữa tôi cho anh đứng cùng anh D.
Nó ngậm mồm luôn, liếc mắt nhìn tôi một cách đổ lửa.
Nói về vụ
Tôi kệ xác nó. Đứng dựa vào tường, tôi đảo mắt quanh lớp mặc cho bà giáo dạy Văn tiếp tục thao thao bất tuyệt.
Đôi mắt tôi dừng lại ở bàn 3 dãy trong cùng...nơi Thư ngồi và....nàng cũng đang nhìn tôi. Bốn mắt chạm nhau, sau khoảng vài giây nàng không chịu được ánh nhìn của tôi, ngựng ngùng quay đi khẽ gắt...tôi đoán là nàng nói "khùng".
Cô bạn cùng bàn nàng nhận ra biểu hiện lạ của hai người, hết nhìn tôi lại nhìn Thư, cười cười thâm ý.
Khỏi phải nói cảm giác của tôi lúc này, sung sướng nở hoa đến tột độ, tôi đã tiến được một bước lớn trong quá trình chinh phục Thư, chỉ cần chiếm được cảm tình của nàng thì mọi chuyện sau này sẽ dễ đi hơn nhiều.
"Tùng...tùng...tùng".
Hồi trống dài báo hiệu hết giờ, bà giáo ngừng lại dặn dò học sinh về học bài và làm bài đầy đủ, cả lớp vâng vâng dạ dạ rồi cũng bắt đầu dọn dẹp sách vở ra về. Đến lúc bà giáo khuất bóng sau cánh cửa lớp thì tôi mới trở lại bàn mình thu dọn.
-Thằng cờ hó.
Thằng Lộc cuộn tròn vở đập đập vô đầu tôi.
-Haha, anh em cả, có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chia.
-Dmm.
Nó chửi rồi bỏ đi trước.
-Ủa? Thư.
Tôi ngừng lại ở cửa lớp. Thư đứng đó, điệu bộ như đang chờ.
-Ừm..hừm...Thư cảm ơn D nha....chụt!
Nàng ngượng ngùng lý nhí trong miệng, bất ngờ thơm nhẹ vào má tôi rồi cắm đầu đi thẳng, bỏ lại một thằng con trai là tôi đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt mở to nhìn theo bóng lưng nàng, ngón tay tôi khẹ sờ lên má chỗ nàng vừa chạm đôi môi hồng vào đó. Có lẽ đêm nay có người không ngủ được rồi.
Đến đoạn rẽ đi xuống cầu thang, nàng ngoảnh đầu lại, gương mặt trắng xinh giờ đã đỏ bừng. Rồi nàng nhanh chóng quay đi.
Tôi mất mấy phút cuộc đời để tiêu hóa những chuyện vừa mới xảy ra. Đưa ngón lên mũi, mùi hương nhẹ của son môi làm tôi khoan khoái dễ chịu. Cứ ngỡ như là vừa mơ một giấc mơ vậy, nếu có là mơ thì xin đừng cho tôi tỉnh lại.
-Thằng mất dạy có về không?
Tiếng thằng Lộc hét lên bên dưới.
-Có...có, đợi chút.
Tôi bước nhanh mà trong lòng chớm nở hoa...
-Hôm nay được làm anh hùng ngon à nha.
-Tao mà lị.
Tôi đắc ý cười.
Hai thằng trên đường chém hết chuyện này đến truyện khác.
Bỗng nhiên từ đâu có tiếng hô:
-Đập...đập..nó...ó.
Chap 5
Sau đó, từ bên đường, 4 con xe máy lao ra chặn đường chúng tôi.
-Wtf? Mày nợ tiền thuốc chúng nó?
Tôi hỏi thằng Lộc.
-Chịu, tao không quen bọn này.
Đội hình bên kia có tận năm thằng, bên tôi có hai nhưng không thành vấn đề.
-Tao trái, mày phải, đếm đến 3 cùng xông lên.
-Okê.
Thằng Lộc gật đầu.
-Một...hai...ba....CHẠYYY.
Nói đùa chứ hai sao ăn được năm thằng. Vả lại toàn cao to đen hôi. Các cụ đã nó rồi "ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách".
-Ấy...ấy, chú em không việc gì phải vội, tấp vào vỉa hè nói chuyện tí đã.
Một tên nhảy ra giữ xe tôi lại.
-Anh...bỏ em ra anh...em còn phải về quét nhà nấu cơm, bố mẹ em bảo đi học về phải đến nơi đến chốn, không được la cà.
-Từ từ, nói chuyện thôi mà.
Hắn vén ống tay áo lên phơi cánh tay lực lưỡng có xăm hình "cá chép om dưa". Tôi nuốt nước bọt cái "ực", thầm nghĩ hắn mà đấm tôi một phát bằng cánh tay ấy thì mặt tôi sẽ ra sao nhỉ?
-Dạ...
Đành nghe lời hắn, tôi nhu thuận "dạ" nhẹ một tiếng như thiếu nữ mới về nhà chồng. Thằng Lộc bên kia cũng vậy, ai bảo tên tôi thiệt hơn.
Tên đó hất hàm ý bảo chúng tôi tấp xe vào vỉa hè.
-Anh gọi bọn em có việc?
-Đư...đương...nhiên...nhiên...là...à...đá...đánh...mày.
Một tên khác đằng sau tên xăm trổ nói, trừng mắt nhìn tôi.
Nhìn kỹ lại hóa ra là thằng nói lắp hồi sáng tặng quà cho Thư bị tôi đuổi.
-Tao không hỏi mày.
Chắc chắn nó gọi hội chắn đường tôi không có gì tốt đẹp rồi, tình huống xấu nhất tôi đã nghĩ đến rồi. Học sinh xích mích thì nắm đấm là cách giải quyết tốt nhất. Tí nữa có bị chốt cũng phải liều mình cho nó mấy cái đạp cho hả lòng hả dạ.
-Mày...mày...
-Yên nào.
Tên xăm trổ nói với nó rồi lại nhìn sang tôi.
-Nghe nói hôm qua chú đánh thằng em anh.
-Sá...sáng...nay.
Nó thủ thỉ vào tai tên đó. Hắn gật gù đã hiểu:
-Đúng, đúng, sáng nay, chú có đánh nó không?
-Ơ, em có đánh ai đâu anh?
Mình giả ngu. Hắn nghe vậy thì hơi bất ngờ, đột nhiên quay phắt chỉ thằng Lộc.
-Không phải chú, hay là thằng này.
-Đâu có, đâu có.
Thằng Lộc xua xua tay.
-Thằng...thằng...nà...này...nè...è.
Thằng nói lắp giơ ngón tay chỉ tôi.
-Dcm, thằng nào thì thằng đều bị đập hết.
Hắn nổi nóng.
-Mày tính thế nào, em tao bị mày đánh đéo nhẹ.
-Em anh là thằng nào sao em biết? (tiếp tục giả ngu)
-Là thằng này.
-Tên nó là gi? Ngày em đập nhiều thằng lắm, không nhớ nổi.
Mặt hắn nghệt ra, nói thầm vào tai thằng nói lắp.
-Mày tên gì ý nhỉ?
-Tê...tê...tên...Lo..Lon...Lon...L...ong...
-Quách Thị Phụng? Lon? L**? tên mày bố mẹ đặt kiểu đéo nào vậy.
Hắn nhảy dựng lên, ngạc nhiên nhìn nó.
-Kh...không...tên...tên...Long...Long...
-À, tên Long, làm tao cứ tưởng...rồi nó tên Long, mày định thế nào.
-Thế nào là thế nào?
Tôi chơi lầy hẳn luôn.
-Cái đcm, tao cáu rồi nhé, chúng mày đâu, đập chết mẹ nó cho tao.
Khẩu lệnh vừa được hô, cả lũ lao vào hai thằng tôi.
Chả có gì ngoài đấm và đá, thượng cẳng chân hạ cẳng tay nên mình xin phép được tóm tắt nội dung như sau:
"D và Lộc bị bao vây bởi năm thành viên của Đầu gấu Team.
Chúng ta cùng chờ xem liệu D và Lộc dùng cách nào để thoát thân.
Giao tranh được nổ ra, Án tử được tung ra nhưng D đã kịp tốc biến bỏ chạy, Lộc cũng phải tốc biến theo.
Nhưng Xăm trổ đã bắt bài chặn hướng đi của hai người, đá lại tốt, Lộ long cước trúng hai người.
D bị làm chậm, Nói lắp ở phía sau đang được đấm, đấm rất thoải mái. Lộc gánh chịu rất nhiều sát thương và phải lên bảng điểm số.
D đang cố sức chạy nhưng không kịp nữa rồi, số lượng sát thương là quá lớn đến từ đội bạn, D đã ngã xuống.
Quét sạch giành cho Đầu gấu Team!!!"
"Bịch".
Tội bị lĩnh trọn một cú đạp của thằng tóc xanh ngã nhào xuống bụi cây. Thằng Lộc bên kia có vẻ khá hơn, đống mỡ dư thừa mà nó tự ti hàng ngày bây giờ đang bảo vệ nó, làm giảm bớt đi lực đánh vào người nó.
Cặp ass thân yêu tiếp xúc trực tiếp vớt đất mẹ một cách đau đớn. Tôi gồng mình chống chịu những cú đá như mưa giáng xuống người mình.
-Chế...chết...ết...nè...nè...con...con...cờ....cờ...ờ...ho? ?.
Thằng nói lắp luôn mồm chửi.
Đau quá, lâu lắm rồi tôi mới bị tẩn cho một trận đau thế này. Tay chân tôi quơ loạn xạ trên đất.
Tôi nắm đại vật nào đó mát lạnh rồi dùng hết sức bình sinh bật dậy, giơ vật đó lên trước mặt:
-Dis mẹ chúng mày, tao liều mạng với chúng mày.
Bọn kia nghe vậy thì khựng lại, rồi như có phép màu xảy ra, chúng từ từ lùi lại. Tên xăm trổ nói với tôi:
-Chú em đừng làm liều nha, mạng người là quan trọng nhưng chú cũng không cần đến mạng mình chứ?
-Chú em cứ bình tĩnh, còn nước còn tát, mau bỏ cái đó xuống, anh em cùng ngồi nói chuyện đàng hoàng.
Hắn nở nụ cười nịnh nọt, chân bước lùi nhanh hơn.
Tôi lúc này mới định thần lại, nhìn xem thứ mình đang cầm là cái gì.
OMG!!! Là một cái kim tiêm mà lại còn cầm ngược đầu mới chết chứ, đầu kim thiếu chút nữa đâm vào lòng bàn tay. Bỏ mẹ, dính phải siđa thì vl quá.
Có được lợi thế trong tay, tôi cầm kim tiêm hơu hơu làm bọn kia sợ xanh mặt, vội lên xe bỏ chạy.
-Nhà anh có việc, anh đi trước.
Nói rồi, hắn và đồng bọn phóng xe đi thẳng.
-Anh....anh...cho...choo...e...em...the....theo...với...với...vớiiii..v? ?́i....
-Mày tự đi bộ đi. (phũ)
-Ơ...ơ...
Còn mình thằng nói lắp nên tôi chả sợ, xách ass di chuyển đến gần nó.
-Đừ...đừng....đừng....đến....đây....ây.
-Tao cho mày chết.
-A! Cứu mạng.
Thằng nói lắp chạy trối chết.
Đù, nó vừa nói được hẳn hoi kìa, có thể thấy được, vào lúc nguy nan nhất con người ta luôn xuất hiện kỳ tích.
Lết xác tới chỗ thằng Lộc đang ngồi, hỏi:
-Mày có sao không?
-Bị đánh thì mày nghĩ bị sao?
-Xin lỗi, tại tao mà mày bị đánh.
Giọng tôi tràn đần sự áy náy, đúng là vì tôi nên thằng bạn mới ra nông nỗi này mà sự thật nó chả liên quan gì đến chuyện này cả, nó chỉ bị đánh oan mà thôi.
-Xin lỗi cc, hôm nay coi như dính đến mày tao xui, đcm thằng kia mai bố chốt chết cha nó, phụt!
Nó nhổ nước bọt có pha ít máu.
-Hic, tại tao.
-Tại tại cái đ**, anh em mình chơi thân mấy năm rồi, gần 6 7năm rồi đấy, phúc thì cùng hưởng, có họa cùng nhau chịu, dcm.
Xúc động, giây phút đó tôi xúc động đến phát khóc các bác ạ. Xúc động bởi mình đã không chọn chơi nhầm bạn. Chơi cùng nhau từ năm lớp 6 tới giờ, hai thằng vẫn luôn học cùng lớp, đến năm lớp 10, nó biết sức học của mình không thi được vào trường này nhưng thấy tôi thi vào nên nó cũng theo, tất nhiên là thông qua hình thức"cửa sau". Thường tiền bạc luôn là vấn đề trở ngại của cả tình yêu lẫn tình bạn, nhà tôi không khá giả như nhà nó nhưng chưa bao giờ nó đặt trọng vấn đề vật chất lên đầu cả. Mày thiếu tiền? Tao cho mượn, hôm sau mày mời tao ăn sáng mà bữa sáng có gì đâu, mỗi thằng ổ bánh mì batê. Mày không có tiền? ôkê hôm nay tao bao. Xe mày hỏng? Đi xe tao về này. Đấy, nó là vậy đó mọi người. "chọn bạn mà chơi, chọn nơi mà học".
-Cảm ơn mày.
-Ơn ơn cái lol, đã bảo anh em với nhau khỏi phải nói cái này, nghĩ trong bụng thôi là được.
-Tưởng bố thật lòng cảm ơn mày hả con cờ hó.
-Láo, muốn ăn thông không? Nhà tao vừa mua cả thùng Tường An đây.
-Mày tự dùng mà bôi mắt mày đấy, thâm như cứ* ý.
-Mày khác chó gì, một bên thâm tin khác đéo gì chó đốm.
-Haha...
Hai thằng ngoác miệng cười. May mà đây là đoạn đường vắng và đang buổi trưa nên ít người qua lại không thì bị hốt nhét vào trại tâm thần là cái chắc. Thằng nào thằng nấy quần áo đầy bụi bẩn, mặt mũi bầm dập, trên người không thiếu vết thương.
Có một vài đứa học sinh đi qua thấy chúng tôi bị đánh nhưng không ai đến can ngăn mà có cho kẹo bọn nó cũng chả dám.
Nghỉ đượt một lát, hai thằng quyết định ra về.
Thằng Lộc quành đi đường về nhà nó rồi, còn tôi một đạp xe trên đường, hơi tý lại ngoảnh lại xem có bị bọn kia đuổi theo không.
Bây giờ đã là giữa trưa, tôi học phải 11rưỡi mới về, thêm thời gian bị chốt nữa thì lúc này phải gần 12h rồi mà sao bố mẹ không gọi hỏi sao vẫn chưa về nhỉ?
Sờ sờ túi quần thì ô thôi chết, cái điện thoại đâu mất tiêu rồi, chắc lúc nãy bị đánh nên rơi đâu đó ở chỗ ý thôi. Tôi quay đầu xe trở lại chỗ cũ.
Chống xe xuống, nhanh nhảu chạy đi tìm. Nhưng tìm hết bụi rậm, nền đất xung quanh cũng không thấy. Tôi bắt đầu phát hoảng, bị mất điện thoại thì về không biết nói sao với bố mẹ bây giờ.
Nghĩ có khả năng khác là tôi để quên ở lớp vì hồi sáng tôi có lấy máy ra chơi trò siêu phẩm...."rắn săn mồi" huyền thoại một thời.
Tôi quay trở lại trường, vội tìm bác bảo vệ xin chìa khóa lớp rồi chạy ngay đi. Bác có hỏi sao mặt mũi tôi bầm dập thế này, tôi nói dối là khi về gặp cướp nên đánh nhau với chúng giành lại đồ cho người bị mất trộm.
Nhìn vào ngăn bàn mình nhưng không thấy, ngó vào mọi ngóc ngách cũng đồng kết quả. Chán nản, niềm vui được Thư thơm vào má cũng vì thế bay biến hơn phân nửa.
-Alô...dạ...dạ...con sắp về...vâng vâng...
Bóng người lướt qua cửa sổ.
Tôi liếc nhìn người đó, trong đầu bỗng nảy ra ý tưởng.
-Ê! Bạn ơi, đợi đợi mình với.
-Hả?
Người đó xoay người lại.
Khuôn mặt dần xuất hiện trước mắt tôi, ai ngờ là....con bé Lam "bư mộng"... của tôi.
-Cho...
Định bảo cho mình mượn ddiejn thoại nhưng con bé thấy tôi liền ngoảnh mặt bỏ đi.
-Ơ...
"Lần này,nhỏ quay đi,không thèm nhìn ta nữa
Giọt sầu rơi một mình,chỉ còn ta một mình,nhỏ ơi..."
Chap 6
Quái, mình có làm hại nó đâu mà nó tránh mặt mình? Có khi nó vẫn còn ngại vụ mình lừa mở "xiếc" cho nó xem?
Kệ, tôi đang rất vội, dù cho bày cái bản mặt dày này ra trước mặt nó thì cũng phải làm cho bằng được.
-Đợi đã.
Tôi chạy nhanh với vận tốc ban thơ, đứng chắn ngay trước mặt con bé.
-Cho...
-Tránh raaaa!!!!!
Con bé đẩy mạnh tôi qua một bên đập người vào lan can, xém tý nữa thì ngã lộn cổ.
Xoa xoa vùng eo đang bị đau, tôi nhăn mặt thầm nghĩ "con bé này ác thật, người mình chưa đủ vết thương chắc?"
Tức rồi nha, đã không cho thì có cần phải mạnh bảo thế này không?
Do đang tức vụ bị đánh, giờ lại thêm việc bị con bé bơ nên tôi đâm ra nổi cáu, lần nữa dùng tốc độ ban thơ kèm dầu nhờn chạy nhanh tới gần nó.
-Vừa vừa phai phải thôi chứ, đừng để đây cáu.
Cầm cổ tay nó kéo lại.
Con bé giật mình, sau 3 giây mới phản ứng, nó dùng dằng cố thoát khỏi tay tôi, hét như cháy nhà:
-Buông raaaa!!!
-Không bỏ đấy, làm gì được nhau nào?
Tôi vênh mặt lên, cái mặt bị đấm cho bầm tím càng thêm dữ tợn.
-Buông raaa!!!
Con bé lại hét lên choáng hết cả tai.
Tôi hơi giật mình...nghe tiếng hét này hơi quen quen, hình như đã nghe ở đâu rồi.
-Aaaaahhhh!!!!
Lần này thì max volume luôn, chỉ tội người hét không phải con bé mà là.....tôi.
Cảm giác đau đớn từ giữa đũng quần thật là thốn.
Cmm, nó có biết đâu là nơi tối trọng yếu, nơi dễ bị tổn thương nhất của đàn ông không? mà sao nó dám sút vào chỗ đó.
-A...a...a....
Đau...đau chết mất, thốn đến tận rốn, đau đến tận Cà Mau. Còn đau hơn cả lúc bé đạp con xe phượng hoàng của ông tôi. Chân không chạm tới đất, đi đường có phanh gấp thì phải phanh bằng chân, phải nhổm khỏi yên xe rồi thằng em đập phải thanh ngang, thôi khỏi tả nữa
Tôi nằm quằn quại ra nền đất, mồm ú ớ không nói lên lời, hai tay bụm đũng quần, mắt trợn tròn nhìn con bé mất dạng sau dãy hành lang.
Éo biết hôm nay ra khỏi cổng bằng chân nào mà số xui tận mạng, hết chuyện này đến chuyện khái đổ ập xuống tấm thân mềm yếu ớt này.
Bị đánh, bị mất điện thoại không đánh nói bằng chuyện con trym bị tổn thương, chẳng biết sau này có bị liệt cmn dương không đây. nước mắt chảy ngược vào tim...bé ác quá bé ơi...
-D! D! Có làm sao không?
Ơn giời bác bảo vệ đây rồi.
Bác đi đến đỗ mình dậy. Muốn nói "có, có rất nhiều sao bác ơi" nhưng miệng như ngậm hột thị vậy. Thật ra thì lúc ý đau quá chả nghĩ ngợi được gì luôn.
-Mày thế nào lại ra nông nỗi này hả con?
Bác hỏi han.
Tôi dựa vào tường, không dám thở mạnh vì sợ ảnh hưởng tới thận. Trym đau lan cả đến thận, bác nào bị rồi thì biết nhé
Mất một khoảng thời gian thì thằng em mới bớt đau, tâm trạng của tôi cũng bình tĩnh trở lại.
-Haizz, tao biết lũ trẻ bọn mày thích yêu sớm, hay tò mò trước tuổi, đâu như thế hệ bọn tao ngày xưa...
-Bác khuyên mày thật con ạ, con bé nó còn nhỏ, đợi nó lớn thêm chút nữa thì chúng mày làm cũng không muộn, mày phải biết kiềm chế chứ một phút bồng bột là đi tong một đời tuổi trẻ đấy con ạ...
-Nãy tao nhìn thấy hết rồi, nếu là người khác thì bây giờ dù mày có đau cũng phải ngồi tường trình trên phường rồi đấy.
Những lời khuyên trân thành của bác làm tôi cảm động muốn khóc nhưng mà....cứ cảm thấy không đúng chỗ nào ý
Nghỉ một lát, tôi mượn điện thoại bác bảo vệ.
-"Alô?"_bên kia bắt máy.
-Cho hỏi ai ạ?
-"Mày gọi cho tao còn hỏi tao là ai là sao?"
-À, sorry, tôi là chủ nhân chiếc điện thoại bạn đang cầm, xin hỏi bạn là ai?
-"Hỏi ngu, tao là trộm chứ còn ai vào đây"
-Ặc ặc...
Tôi cứng hỏng, hết rồi...hết rồi còn lại gì còn lại gì em ơi, ngày ta có đôi
-"Hihi...đùa D thôi, mình là Mai đây"_tràng cười khanh khách phát ra từ bên trong điện thoại.
-Ơ, ra là Mai à?
-"Ừ, mình đang cầm điện thoại của D để quên ở lớp, mai ra lớp mình trả, hihi..."
-Ôkê, thế cũng được mà Mai đừng có lấy máy D chụp ảnh tự sướng nha.
-"Xì, thôi đi ông tướng, đen trắng thì đòi chụp chọe cái gì"
-Hơhơ, Mai không thấy máy tớ có đèn flash à, cái đó dùng để hỗ trợ chụp hình sắc nét hơn đấy.
Abcxyz thêm vài câu nữa thì tôi cúp máy. Phù, may vãi, được em Mai lớp phó cầm là ổn rồi. Nói về em Mai này, chức vụ đứng thứ hai (lớp phó) sau Thư (lớp trưởng), thành tích học tập cũng đứng thứ hai sau Thư tiếp và nhan sắc cũng....sau Thư nhưng như thế đủ để khối anh theo đấy, nếu lớp mà không có Thư chắc tôi mê mẩn em Mai này rồi.
Mai được giao nhiệm vụ khóa cửa lớp nên luôn là người về muộn nhất, không biết cái lúc tôi và Thư có bị cô nàng này thấy không nữa ngại quá.
Chào bác bảo vệ, tôi đạp xe ra về. Mà đi xe nào dám ngồi hẳn hoi, cứ ngồi mấp mé để thằng em không bị đau.
-Mày đi đâu mà giờ mới vác mặt về nhà, a...người ngượm bị ai đánh thế này?
Vừa về đến nhà, mẹ đã quát tháo.
-Dạ, trên đường về con gặp cướp, nó định cướp điện thoại con nhưng con không mang theo nên nó tha cho đấy.
-Vậy hả con, để mẹ xem nào.
Mẹ tôi hoảng hốt, sờ nắn khắp người tôi.
Bố tôi từ trong nhà nghe vật cũng lao ra.
-Mày biết là thằng nào không, tao đập chết nó.
-Biết sao được hở bố.
Bố luôn miệng chửi, mẹ thì nức nở không thôi, nhà có mỗi thằng con trai xảy ra việc gì thì...
Con nợ cha mẹ một lời xin lỗi, kiếp này con không thể nói
Tôi không dám nói rằng tôi bị người đánh vì sẽ rất lằng nhằng, bố mẹ tôi rất ghét bạo lực học đường, có khi bố mẹ còn chuyển trường cho tôi, đó là điều tôi không muốn nhất...lớp tôi còn có Thư.
Mẹ đi ra ngoài mua thuốc, tôi cũng xin phép đi lên phòng, trước khi đi bố còn nói:
-Tao gọi cho mày có đứa con gái nào nghe ấy.
-Dạ, bạn cùng lớp con ạ.
-Mày cứ liệu, lớp 12 rồi, yêu đương nhăng nhít mà không thi được tao bảo cho.
-Dạ, dạ.
Cứ dạ cho xong, chuồn ngay lên phòng, đầu tiên phải xem xé thằng em có mất miệng thịt nào không cái đã.
...
-Em chào thầy, thầy cho em vào lớp.
-Anh kia, anh biết mấy giờ rồi không?
-Dạ, em xin lỗi thầy, em bị kẹt xe.
-Hừ, lý do lý trấu.
-Em nói thật mà thầy.
-Lắm lời, chạy ba vòng quanh sân cho tôi.
Hic, ông này nổi tiếng nghiêm nhất nhì trường trong các thầy cô dạy quốc phòng.
Vừa chạy được một đoạn thì lại có người xin vào lớp, là Mai-người đang cầm điện thoại của tôi.
-Em thưa thầy cho em vào lớp.
-Ừ, vào đi em, lần sau nhớ đi đúng giờ.
-Dạ.
Sax, phân biệt đối xử đến thế này là cùng.
-Thầy cho em vào lớp.
-Vào đi, lần sau mà đi muộn đứng ngoài biết chưa?
-Dạ.
Tôi trở về hàng của mình.
-Ồ, chào đồng chí D, sáng ra đã phải vận động, mỏi ghê.
Thằng Lộc đứng cạnh cười cười, xoáy đểu tôi. Nhìn mặt nó cũng tím vài chỗ, dán bănggo vài chỗ nữa không khác tôi là mấy.
-Con mm.
-Cả lớp, nghiêm.
Ông thầy hô to làm cả lớp đang còn nhốn nháo liền im như thóc, đứa nào đứa nấy đội mũ cối chỉnh tề, đứng nghiêm như những người lính.
-Lớp chúng ta hôm nay học về....abcxxx.
Tôi nhìn Thư, thấy thàng cũng nen nén liếc mắt nhìn về tôi. Tôi cười thầm.
Chap 7
Êiii, nàng đang nhìn tôi kìa.
Lấy mũ cối xuống vuốt vuốt lại mớ tóc rồi lại đội mũ lên, bày ra bộ dáng đẹp zai nhất để nàng nhìn. Xong mới nhớ là đội mũ vào thì nó che hết bố nó tóc rồi còn đâu. Cả mặt mũi thế này thì đẹp zai sao được.
Haizz, Thư có biết vì ai mà tôi bị ăn đánh không? Thư có biết vì ai mà tôi suýt tự đâm kim tiêm vào tay mình không? Nhỡ đâu tôi bị siđa thì ai khóc cho tôi đây?
-Cả lớp đã rõ chưa?
-Rõ.
Cả lớp đồng thanh.
-Được rồi, lớp trưởng cho các bạn tập đi.
-Dạ.
Thư đi lên đứng trước mặt cả lớp, nói:
-Cả lớp dãn hàng...xoay cổ tay cổ chân.
Chân tay thì vận động nhưng đôi mắt vẫn cứ dán chặt vào nàng đang bước đi xung quanh lớp nhìn mọi người tập.
Rồi ánh mắt nàng dừng lại ở người tôi, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng như muốn nói "D có sao không". Tôi lắc lắc đầu, nở nụ cười nhẹ "không sao".
Trong lòng tôi lúc này đang như mùa xuân hoa nở rộ vậy, Thư quan tâm đến tôi, là quan tâm đó nha. Dù có là một ít đi chăng nữa nhưng cũng đủ cho tôi vui sướng rồi. Hỏi sao tôi biết qua ánh mắt là nàng đang lo lắng cho tôi, xin trả lời rằng....tôi tự sướng đấy =))
Có người nào biết đêm qua có thằng con trai thức đến 2 3h khuya, nằm một chỗ nhìn lên trần nhà, miệng không khép được nụ cười giống một thằng ngớ ngẩn, tự lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại câu nói:"nàng hun tui đấy...nàng hun tui đấy". ????
Nghĩ đến đây, tôi lại cảm thấy vui vẻ hơn hẳn, yêu đời hơn hẳn. Tình cảm của tôi dành cho Thư là thứ tình cảm trong sáng nhất của tuổi học trò, không hề pha lẫn sự tạp nham nào đó như những người con gái khác, tôi để ý tới họ bởi ngoại hình họ xinh đẹp, thân hình họ hấp dẫn con mắt tôi, khiến tôi phải chú ý nhưng tình cảm của tôi dành cho Thư lại khác. Ừ thì công nhận Thư đẹp thật nhưng tôi yêu nàng không chỉ vì nàng đẹp thôi đâu, tôi còn yêu cả con người Thư. Nàng vui cười nhí nhảnh, nàng hồn nhiên yêu đời, nàng hòa đồng với người xung quanh, với tôi, nàng là....thiên thần.
Tôi đã say đắm nàng, say đắm từ cái nhìn đầu tiên rồi dần dần tình cảm lớn dần qua 2 năm học cùng lớp. Thứ tình cảm tôi dành cho nàng...à ừ, coi nó là thứ tình cảm của thằng con trai lần đầu tiên rung động trước một người con gái.
Nàng và tôi, hai con người trái ngược nhau, nàng tiểu thư đài các còn tôi, một thằng học sinh luôn nằm trong top "đội sổ" xuất thân trong gia đình nhà nông hết sức bình thường thì lấy quyền gì mà tôi dám trèo cao "đũa mốc mà đòi chòi mâm son" nhưng...nhưng một phần nào đó trong tôi muốn thực hiện được điều ấy và tôi đang cố gắng để nàng trở thành...mối tình đầu của tôi. Mối tình mà mọi người cho là đẹp nhất, trong sáng nhất.
Tôi đâu dám mơ tưởng nàng sẽ cùng tôi đi đến cuối con đường khi chúng tôi chênh lệch nhau quá lớn (thực ra là có đấy, từng hơn 1 lần mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ rồi ). Thời gian trôi đi khiến con người ta lớn dần và cũng sẽ nhận ra rằng có mỗi tình yêu thôi là chưa đủ, cần phải có nhiều yếu tố khác nữa. Nếu tôi muốn bước dài hơn cùng với nàng thì phải cố gắng nhiều hơn, nỗ lực bản thân để chứng tôi xứng với nàng.
Uầy, cơ mà lo xa quá, yêu còn chưa yêu thì tính toán mai sau cái nỗi gì, việc đầu tiên cần làm là khiến nàng yêu tôi cái đã.
Thằng Lộc ghé sát người tôi, bảo:
-Chiều nay, anh em mình tính sổ với thằng chó kia, tao nghe nói chiều nay lớp nó có ca 1 ở trường.
Tôi có thể nhận ra ngọn lửa lập lòe trong mắt nó.
-Okê.
Chấp thuận, thằng ý là phải ăn đụp không thì chúng tôi sao có thể ngậm cười nơi chín xuối, nhầm nhầm cười với người khác.
Buổi sáng đi học của tôi kết thúc cũng chả có gì đặc biệt ngoài việc tôi vẫn luôn để ý đến Thư còn nàng thì không tiếp xúc gần tôi lắm, chắc còn ngại chuyện trưa hôm qua.
À, còn việc nữa không kém phần quan trọng là em 1280 thân yêu đã quay trở lại sau hàng chục năm xa cách. (thực tế là chưa được một ngày )
Về đến nhà, cắm nồi cơm rồi đánh một giấc bù cho đêm qua.
Chiều dậy nhòm đồng hồ đã là hơn 2h, công nhận tôi ngủ lâu thật. Mà tôi có thói quen ngủ trưa kiểu này thì bố mẹ không gọi tôi dậy ăn cơm, khi nào dậy thì tự mò xuống ăn rồi tự rửa bát luôn. Bố mẹ đi làm về nấu cơm cho rồi, mình cũng phải rửa bát chứ ai hầu mãi được.
Mở điện thoại có 2 tin nhắn đến từ trưa. 1 của "Thư" và 1 của "Mai Xinh Gái".
Ưu tiên tình yêu trước, tôi mở tin nhắn của Thư ra đọc: "D bị sao vậy? Có đau lắm không?"
Ồ, đau, đau lắm, vì nàng mà tôi bị ăn đánh nè.
Không ổn, đâu thể nói "Vì Thư, D mới bị bọn nó úp sọt" thành ra tôi đổ tội cho Thư à. Làm thế khác nào chứng tỏ cho Thư thấy tôi không có khí phách nam nhi, có chuyện lại đổ tại con gái. Thư sẽ nghĩ thế nào? Chắc chắn kết quả là cách cửa đi đến trái tim nàng sẽ đóng lại, tôi vĩnh viễn không còn cơ hội. Đương nhiên đó là cách nghĩ của tôi đã quan trọng hóa vấn đề quá mức rồi.
Nhắn lại trả lời nàng rằng tôi không sao để nàng yên tâm. Mà đây cũng là lần đầu tiên nàng chủ động nhắn tin cho tôi, haha, được người mình thầm thương trộm nhớ quan tâm có phải hạnh phúc quá không các bác? Không biết các bác thế nào chứ riêng mình thì mình vui lắm, tâm trạng vui vẻ lại nâng lên thêm một tầm cao mới.
Thuận tay mở tiếp tin nhắn còn lại. Người gửi "Mai Xinh Gái". Lạ, tuy trí nhớ tôi chưa đến mức lú lẫn nhưng vẫn nhớ được trong danh bạ mình đâu có lưu số người nào dưới tên "Mai Xinh Gái" hay có người nghịch máy tôi rồi sửa lung tung. À nhớ ra rồi, hôm qua mai cầm máy tôi mà ngưởi gửi cũng có chữ "Mai", chắc hẳn là do một tay cô nàng này rồi.
Hơ, bỗng dưng được thêm người đẹp khác hỏi thăm, tâm trạng lại nâng lên tầng cao hơn nữa.
Những thứ xui xẻo hôm qua nay nhường chỗ cho niềm vui ngày hôm nay, giờ tôi đã hiểu câu nói hãy sống vì một một ngày mai tươi sáng. ????
(Vậy nên mình khuyên mọi người đừng thấy hôm nay đen đủi mà đánh mất niềm tin vào ngày mai. Ví như mấy bác hay đánh đề đánh lô ấy, đừng bỏ cuộc vì hôm nay xịt mà hãy đánh tiếp, ngày mai xịt ta lại đánh, ngày kia xịt ta lại chơi tiếp. Làm theo khẩu hiệu Bác tặng cho thanh niên chúng ta:
"Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên."
Và cứ thế, cứ thế đến một ngày mai tươi sáng nào đó, các bác bỗng nhận ra mình.....hết tiền cmnr, bên ngoài thì nợ nần chồng chất. )
Tin nhắn của Mai không khác của Thư là mấy, đại loại là hỏi thăm tình hình của tôi. Mình cũng hào phóng vung tiền như rác tốn 200đ nhắn lại cho Mai.
Đợi mãi chẳng có ma nào thèm trả lời, tôi bỏ xuống nhà hốc cơm không thì đói lắm, sáng đi vội nên chưa nhét được gì vào miệng. Ăn xong, rửa bát xong, kiểm tra điện thoại vẫn im lìm.
Nhớ đến lời thằng Lộc lúc sáng bảo chiều nay đi úp thằng kia. Tôi liền dẹp bỏ tình yêu qua một bên để nhường chỗ cho sự trả thù.
Mở tủ lấy một cái quần bò đen, áo cộc đen, đội mũ, bonus thêm khẩu trang nữa. Nhìn tôi trong gương chả khác gì thằng trộm chó cả.
Bậy quá, mình đi đánh người chứ đâu phải đi trộm cướp mà mặc quần áo đen xì kín mít thế này.
Đành đổi lại mặc quần short, bỏ mũ ở nhà. Định mang dao rựa đi cơ nhưng sợ nó to quá làm mọi người chú ý, cầm dao thái thì lo xiên người thằng kia không thấm nên tôi từ bỏ, mang xác không đi cũng được, chẳng những thế bên tôi còn có hai thằng, thằng kia có một mình thì sao có thể chống chính phủ được. Xỏ chiếc tông lào huyền thoại, tôi leo lên con ngựa sắt thân yêu, quất roi thúc ngựa nhưng méo nghe thấy có tiếng kêu "Hííí..." nào.
Tôi đeo khẩu trang, núp mình cách trường tầm hơn trăm mét. Nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ tan, tôi lấy máy ra gọi thằng Lộc:
-Alô, mày ở đâu, tao tới trường rồi nè.
-"Sorry đồng chí, tin tình báo sáng nay sai."
-...
-"Đúng là hôm nay lớp nó có học".
-Sai chỗ nào?
-"Nó éo đi học chiều nay mày ạ"
-Ẹc.
-"Thế nhé, tao đi chơi với gấu đây...tút...tút..."
-Cái %*$~@?!&.
Tôi bực tức chửi thằng bạn tràng dài bằng tiếng Ấn độ xen lẫn Thái lan mà tôi có dịp học được trên phim.
"Uỳnh...uỳnh..." trời nổi sấm.
Nhìn lên bầu trời, cơn giông đã kéo đến từ bao giờ. Nhanh thật, mới đây thôi còn nắng, ấy vậy đã sắp mưa rồi, còn là cơn mưa mau nữa chứ.
Tôi đạp xe thật nhanh về nhà, cầu trời khấn phật cho trời đừng mưa vội, tôi không mang áo mưa.
Tiếc là không kịp, những hạt mưa rơi xuống nặng hạt, bắn vào mặt tôi đau rát. Quành xe vào vỉa vè, chống xe rồi tôi chạy vội đến mái hiên gần đó. Mái hiên che đủ cho tôi khỏi bị ướt.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, người trên đường cũng càng lúc càng vội vã. Phóng xe bạt mạng hoặc trú vào nơi nào đó. Số ít người mang sẵn áo mưa.
Đọan đường này có điểm đặc biệt rất chi là buồn cười. Hễ trời mưa to thì đoạn này sẽ bị ngập úng, cống thoát nước không thoát kịp. Đối với những người đi đường thì đây là một thảm họa nên ai ai cũng muốn thoát khỏi đoạn đường này trước khi nó thành bể bơi công cộng.
Thời gian trôi qua, mưa lớn đến nỗi đứng giữa đường, nước ngập quá mắt cá chân phải đến 20cm. Vừa lúc trường tôi tan học. Những bóng hình lao nhanh trên đường, đứa có ô, áo mưa, đứa không có thì lấy cặp lên che tạm. Với học sinh đi xe đạp còn dễ chứ người đi xe điện là cả một nỗi lo lớn. Xe đứa nào gầm thấp hoặc xui xẻo hơn đi giữa đường không may nước tràn vào ắcquy, chết điện là cái chắc.
Tôi hào hứng đếm xem bao đứa sẽ phải dắt bộ giữa trời mưa tầm tã này. Một, hai, ba, bốn....khá nhọ cho các bạn sóc lọ. Dù vậy vẫn có đứa khôn like a dog chọn đi vòng khác xa hơn nhưng đảm bảo an toàn hoặc giống tôi phóng xe núp vào đâu đó cho lành.
Ồ, có đứa con gái phải dắt bộ nè. Cả người ướt nhẹp. Mà sao nhìn bóng dáng đó quen quá, hình như là....con bé Lam. Trái đất tròn thiệt nha.
Hôm qua còn chảnh choẹ là vậy, hôm nay trở thành người trông thật đáng thuơng. Người khác thương nhưng tôi thì không. Vết thương gây ra cho tôi tôi còn chưa tính sổ. Nó như này đáng phải chịu.
Phong cách làm người của tôi, ai đối tốt với mình, tôi tốt với người đó, ai không thích tôi, tôi mặc kệ người đó.
Con bé dắt xe đến gần chỗ tôi.
-Bạn dịch vào chút cho mình đứng với.
-Hả? Nói to lên_tôi giả vờ như không nghe thấy tiếng gì.
-Cho mình đứng với_nói nó to.
-À! Xin lỗi hết chỗ rồi.
Tôi bỏ khẩu trang ra, nhìn nó cười đểu.
Nó nhận ra tôi liền ngậm miệng, quay người sang hướng khác tiếp tục dắt xe.
Nhìn theo hướng nó đi, người ướt nhẹp, tay dắt chiếc xe điện nặng trịch dò dẫm từng bước đưới làn mưa. Nó còn phải bỏ cả đôi giầy ra để đi chân đất.
Bỗng tôi nhận thấy mình khi thấy cảnh tượng đó không sao hả hê nổi. Mỗi bước con bé đi là mỗi lần cái gì đó đánh vào lòng tôi. Tự hỏi mình liệu có quá đáng khi đi so đo với một đứa con gái?
Tôi gọi to:
-Này, chỗ này còn này này.
Con bé hơi khựng người.
Chap 8
Nó đứng đấy, có lẽ đang phân vân. Tôi chẳng nói gì thêm nữa, mình có lòng rồi còn nó muốn hay không thì tất cả là do nó quyết định. Sướng khổ ở tại bản thân.
Tôi biết nó ghét tôi, tôi cũng chả ưa gì nó, mọi thiện cảm của tôi về nó đều tiêu tan từ ngày hôm qua. Ghét thì ghét thật nhưng thương lại càng thương, ở đây không phải là thương yêu trai gái đâu mà là đáng thương, tôi thấy nó đáng thương. Đáng thương theo cách đáng thương nhất. Nói thật lòng, tôi không muốn nó đứng dưới mưa như vậy chút nào.
Nửa phút trước, tôi thầm vui mừng khi con bé gặp nạn. Nửa phút sau, tôi thấy mình thật khốn nạn biết bao. Đi so đo với đứa con gái trong hoàn cảnh này, người ta biết, không chửi là thằng đàn bà
mới là lạ đấy.
Tưởng đâu nó định đứng đó mãi. Con bé dắt xe quay lại rồi nhanh chóng chạy đến chỗt tôi. Tôi biết điều đứng dịch sang bên cạnh nhường chỗ cho con bé. Nó không nói lời nào hay ít nhất một câu cảm ơn cũng chả thèm nói. Hai tay nó bắt chéo lại xoa xoa hai vai, đứng nép mình dựa vào tường.
Mặt nó hướng nhìn ra ngoài trời mưa, coi như tôi là không khí vậy.
Nó im lặng, tôi im lặng. Hai con người cùng nhìn trời mưa...
Đôi lần tôi hơi đảo mắt liếc nhìn nó. Cả người con bé ướt sũng từ trên xuống dưới. Quần áo nó dính vào da thịt, nhất là cái áo trắng, nhìn rõ cả "áo" trong màu gì nữa (tôi sẽ không nói cho các thím biết là màu đen đâu, các thím đừng có hỏi =)))
Chắc nó hiểu bản thân mình thế nào nên nó chủ động ôm hai tay trước ngực, đứng sát tường hơn, người khác nhìn vào lại tưởng tôi chuẩn bị thực hiện ý đồ đen trắng với con bé. Mình không dại, nghe đồn tận mấy cuốn lịch chứ chả chơi.
Thực tết tôi rất thật thà không nhìn phần trên nó mà nhìn...phần dưới. Chà, hôm nay nó mặc quần bò. Tôi tự hỏi sao đứa con gái nào mặc quần bò cũng có vẻ chật chội thế nhỉ?
-Nhìn đủ chưa?
-Chưa, còn thiếu vài chỗ nữa...ớ.
Tôi vô thức trả lời. Vừa nói dứt câu liền ngớ người ra.
Con bé nhìn tô giận dữ. Tôi hoảng sợ lùi lại vài bước. Hình ảnh khinh hoàng hôm qua hiện lên nhắc nhở tôi.
-Đùa, đùa, đây chưa có nhìn gì hết.
-Hừ.
Nó "hừ" một tiếng rồi quay mặt đi hướng khác.
Phù! Hốt cả hền, nó mà thực hiện cú sút penanty kia thì có mà tôi chết ở đây mất.
Không nghĩ đến thì thôi, nghĩ đến rồi lại ức chế, thái độ chảnh của nó làm tôi phát cáu, tôi có trộm chó nhà nó đâu mà nó ghét tôi ra mặt. Kể nhau cả hai chẳng quen biết nhau ngoài mấy lần gặp mặt ở quán net.
Ức chế không nhịn được, tôi buột miệng chửi:
-Chảnh.
-Cái gì? Ai chảnh?
Nó phản ứng ngay. Cái tai thính thật.
-Hơ, ai người đó tự biết.
Trả lời là vậy nhưng vẫn chủ động nhích xa xa tý, nhỡ nó có động thủ thì cũng có đường để chạy.
-Nó lại xem.
-Đây nói bóng nói gió, nói chó gì bạn đâu, tự bạn nhận nhé.
-...
Con bé tức giận, gương mặt non nớt đỏ lên, môi run run. Tay giơ lên định đánh tôi thì nhớ ra mình đang che "thứ" nào, lại rụt về cố thủ.
Bốn mắt cứ nhìn nhau toé lửa như vậy tới khi có người chạy đến trú mưa cùng. Thêm vài người nữa. Bấy giờ mái hiên nhỏ đã chật cứng chỗ. Đồng nghĩa với việc tôi phải dịch sát người gần con bé hơn. Không, cái này là tôi tự nguyện. Để ý cái thằng choai choai cứ lúng liếng liếc nhìn con bé, quyết định dù có sợ con bé đi chăng nữa cũng phải che cho nó. Anh không được hưởng thụ vì các chú cũng đừng có hòng nhé.
Đứng gần nó, tôi có thể cảm nhận được người nó run run, chắc là thấy lạnh rồi, cả người ướt thế kia cơ mà.
Tôi nói thầm bên tai nó:
-Lạnh hả?
Nó không trả lời.
-Chảnh ch....á ui.
Lời vừa ra khỏi miệng, nó liền dẫm phát vào chân tôi, chân trần mà sao dẫm mạnh dữ vậy.
Mấy người thấy thế cười cười,không khí cũng vì thế tăng lên, không còn kiểu im lặng ngắm mưa lúc nãy nữa.
Một bà thím cười nói với bà thím bên cạnh:
-Bọn trẻ giờ vui quá chị nhỉ?
-Đúng đấy chị, tôi nhớ có lần gặp chồng tôi bây giờ cũng trong cảnh trời mưa tầm tã này.
-Ồ, vậy hả chị? Lãn mạn quá.
Bà thím đó cười cười, bắt đầu kể chuyện xưa:
-Lãn mạn gì đâu, có mà ghét cay ghét đắng nhau thì có, nhà tôi mở quán cơm hồi ấy ông ý sinh viên ăn quỵt....
Người nó vô tình, người nghe hữu ý.
Tôi thấy hoàn cảnh của tôi và con bé cũng giống bà thím kia đấy chứ. Cũng ghét nhau, cũng gặp nhau dưới trời mưa, cứ như định mệnh sắp đặt ý. Nhưng tôi bác bỏ suy nghĩ này, trái tim tôi đã có Thư. Và đừng nhìn những hành động của tôi vừa rồi đối với con bé mà nói tôi hết ghét nó rồi nhé. Còn lâu nhá
Rảnh mồm hỏi thử nó thôi chứ nó lạnh thì mình chịu, làm gì được.
Cởi áo rồi khoác lên người nó? Hâm à, tôi mặc mỗi cái áo cộc, cho nó rồi tôi mặc gì, vớ vẩn gió thổi vào người có khi còn bị lao phổi.
Ôm nó để sưởi ấm cho nó? Nghe hay đấy, kích thích đấy, tôi cũng muốn lắm nhưng đổi lại là các bác, các bác có dám manh động khi đối tượng đang rất ghét các bác, chỉ cần các bác hơi hơi hành động sai lầm là phải trả giá rất đắt không?
Thật sự lúc ấy đứng cạnh con bé cũng căng thẳng lắm nhưng tôi an tâm phần nào vì xung quanh còn mấy người nữa nên nó mới chỉ dẫm chân tôi thôi còn trường hợp không có ai thì nó dẫm đạp chỗ nào trên cơ thể tôi, tôi không biết.
Hai cách đã nêu trên là hai trong số những cách.....bọn Hàn hay biểu diễn trên phim. Còn ở Viện Nam mình, cởi áo cho gái mặc sẽ bị chửi là ngu , ôm gái là hành động phải lên phường trình báo, đâu có như bọn Hàn quen hay không quen cũng ôm ấp, cởi áo cởi quần thật lực. Việt khác hay Hàn lác, các bác rõ rồi đấy.
Trở lại....
Mưa cuối cùng đã ngớt hẳn. Đứng nhiều mỏi chân, ở giữa con bé và thằng choai choai mà chả dám dựa người ai cả.
Mọi người lục đục chuẩn bị ra về. Tôi định leo lên em ngựa sắt về nhà thì bị bà thím gọi lại:
-Thằng kia.
-Dạ, bác gọi cháu.
-Thì chả gọi mày, mày đàn ông con trai kiểu gì mà để con bé dắt cái xe nặng thế kia.
Bà thím chỉ con bé khi nó đang loay hoay dắt xe điện.
-Ơ cháu...
-Còn không mau đi giúp, làm bạn trai thế hả?
Vãi bà thím tưởng mình là bạn trai con bé mới ghê chứ. Oan quá Bao đại nhân ơi, con thà FA suốt đời chứ không dám làm bạn trai con bé đâu.
Bà thím còn lại nghe vậy cũng hưởng ứng, bảo tôi mau đi giúp con bé. Nhìn qua thằng choai choai kia đã chuồn lúc méo nào rồi, thảo nào đẩy việc cho mình.
-Đi mau.
Hai bà trừng mắt.
Tôi lủi thủi để xe vào góc tường rồi đi đến chỗ con bé. Nó nhìn thấy tôi qua đây liền quay mặt đi, tiếp tục dắt xe, tầm vài bước lại nghỉ lấy sức.
Bà thím bảo con con bé:
-Cháu để thằng này dắt cho.
-Nhưng...
-Cứ để nó, cháu về nhớ thay quần áo kẻo cảm lạnh.
-Dạ.
Tiếng "dạ" của nó ôi sao mà êm tai thế, chả bù khi nói chuyện với tôi.
-Xe chết điện rồi, chỉ có mang ra cho người ta sửa thôi.
Tôi đánh giá chiếc xe.
-Gần đây có chỗ sửa xe điện, đưa đây để đây dẫn đi không người ta lại nói. (người ta ở đây chỉ hai bà thím kia á)
Con bé Lam lưỡng lự một lúc rồi tự động nhả tay lái cho tôi cầm. Vậy là tôi dắt xe đi trước, con bé đi theo sau. Đi được một đoạn, loáng thoáng nghe được hai bà nói chuyện với nhau, trong đó có câu nếu tôi nghe không nhầm là "thằng kia dại gái chị nhỉ, bảo bình thường nó không đi, ấy mà nói là bạn trai con bé liền đi luôn..."
Trên đường hai đứa chả nói với nhau câu gì, tôi đi trước, con bé lẳng lặng theo sau. Hai đôi chân bì bõm lội qua đoạn đường ngập lụt.
-Ahh....
Con bé kêu lên.
Tôi ngoảnh lại thấy nó nhảy lò cò, mặt nhăn như khỉ ăn ớt, đoán là dẫm phải đá hay sỏi gì đó rồi, nó đi chân trần cơ mà, đôi giầy ướt vẫn để ở giỏ xe này.
-Mắt mũi để ở mông à.
-Nói cái gì?
Nó gắt.
-Này, ăn nói cho hẳn hoi nhé, đây lớp 12 rồi đấy, phải gọi đây bằng anh biết chưa.
-Không thèm gọi đồ đánh ngu...hứ.
-Hơ, cho phát biểu lại, là ai nhòm máy người khác.
-Đây thèm nhòm, đánh ngu còn bày đặt.
Chả nhẽ lại, đỗ ở đây cho nó vài đấm chứ lị, ăn nói cộc lốc không có trên dưới gì hết.
Éo thèm nói nữa, chỗ sửa xe ở phía trước rồi, vứt xe ở đấy rồi về luôn, đỡ phải ức chế.
Được một đoạn, nó nói:
-Cho mượn dép cái, đi chân đất đau quá.
-Gọi anh đi rồi đây cho mượn.
-Next
...
-A...ui...
-Sao? Đau rồi hả, gọi anh đi đây cho mượn dép đi.
-Next.
Cứ thế nó bị thêm vài lần nữa, tôi thấy hơi tội tội. Máu thương người như thể thương thân nổi lên, tôi.....quẳng cho nó một chiếc.
-Đưa cả đôi đây.
-Khôn như chấy ý, đau chân nào thì đi vào, đây cũng phải tự bảo vệ mình, nhỡ dẫm phải mảnh sành thì sao?
-Keo kiệt.
-Chú ý ngôn ngữ, cẩn thận đây thu lại dép cho đi bộ giờ.
-Hứ...
Chap 9
-Thích hứ không?
-Thích đấy.
Ăn nói ngang hơn cả cua.
Phát cáu, con bé này đã ăn nói cộc lốc lại còn lầy nữa, nghe tiếng "hứ" của nó mà thấy ghét. Như kiểu mình bị nó khinh bỉ ấy.
-Hứ phát nữa thì tự dắt nhé.
Tôi nói thật chứ không hề dọa suông. Mình đâu phải người mắc nợ nó đâu mà để ý nên mặt, không những thế đây là mình giúp nó nhé, có cần phải biết ơn mới đúng. Đừng tưởng tôi nghe lời mấy bà thím kia dắt xe cho nó là nó có thể lên mặt.
-Hứ.
-Được, đã thế tự dắt đi.
Tôi bực mình chống xe xuống, liếc nó nói một câu rồi bỏ đi.
Mặt con bé ngẩn ra thấy rõ. Có lẽ nó tưởng tôi vẫn đang đùa vì nó đi sau đâu thể thấy biểu hiện trên mặt tôi khi đó.
Tôi đi được vài mét thì đứng lại nhìn nó định làm gì. Đúng như dự đoán, nó ngây người mất hơn 3 giây rồi ủ rũ từng bước tự dắt xe. Chiếc xe không phải là nhẹ.
Nó dắt được hai ba bước thì hết chịu nổi ngoảnh mặt nhìn về phía tôi bỏ đi. Thấy khuôn mặt nhăn nhó của nó, tôi giả vờ huýt sáo ngó nghiêng xung quanh, tỏ vẻ "không quan tâm", làm động tác sắp bỏ đi. Tôi cười thầm trong bụng, chết mày chưa, cho mày chừa, mẹ mày chửa. Dám nhây với anh tây đen à, dám đùa với ninja rùa à. : sogood:
Nó nhìn tôi một hồi không thấy tôi trở lại thì mặt xụ ra cả đống, trông đáng thương vô cùng.
Rồi nó quay, đi đẩy xe tiếp.
-Này.
Tôi đi đến đằng sau con bé, gọi.
-Hả?
Nó ngạc nhiên xen lẫn chút hi vọng.
-Hả cái mả, trả dép đây, định lấy về à.
Tôi thấy sự thất vọng hiện lên trên gương mặt con bé. Nó ủ rũ định đá lại chiếc dép cho tôi thì tôi đẩy nó qua một bên:
-Làm người tốt thì làm cho chót.
Lần này nó không nói gì, cũng không hứ hiếc gì cả, cúi mặt đi theo tôi.
Cũng biết điều đấy chứ, ngoan thế này ai chả yêu.
-Anh ơi, sửa em cái xe.
-Bị gì?
-Nước vào ắc-quy anh à.
-Ừ, cứ để xe đấy, tý anh xem.
Miệng lão sửa xe trả lời tôi nhưng mắt lão lại dán chặt lên con bé, mấy thằng trong quán cũng thế. Con bé ngại quá phải quay đi. Cho chừa, cái tội thích chơi trội cơ, thích màu đen cá tính cơ.
-Rồi nhé, sau lấy xe thì ra đây mà lấy.
-Ừm.
Con bé gật đầu.
-Đây về trước, tự đi về nhé, à trả dép đây.
Nó hơi chần chừ rồi cũng đá lại dép.
Phù! Cuối cùng đã thoát nợ, chuồn lẹ lẹ cho nó mát, chiều nay đi thật là mất công đã thế còn phải làm osin bất đắc dĩ.
Tôi bỏ lại con bé đứng ở cửa quán, tý nó tự gọi người nhà hoặc bạn bè tới đón.
May quá, xe mình vẫn ở đây, không bị trộm để ý.
"Uỳnh uỳnh".
Tôi lắc đầu, lại sắp mưa nữa đây. Leo lên xe về cho kịp trời mưa. Trùng hợp là đường về tôi cũng phải đi qua quán sửa xe điện, con bé không còn ở đấy nữa, chắc là có người tới đón rồi.
Nào ngờ đi thêm chút nữa thấy nó đang đi bộ, tay xách đôi giày lủng lẳng, tay để "che" trước ngực.
Tôi đạp xe song song với nó, hỏi:
-Bố mẹ đâu?
-Đi làm.
Nó hơi bất ngờ khi thấy tôi nhưng giọng điệu trả lời vẫn thản nhiên, lì lợm.
-Bạn?
Con bé lắc đầu. Tôi không hiểu.
-Máy điện thoại đâu?
-Để ở nhà.
-Sao không mượn?
-Sợ, mấy ông ý cứ nhìn nhìn mãi.
Tôi được thể trêu nó:
-Hàhà, cho chừa cái tội thích mặc màu đen cơ.
-Nói cái gì?
Nó nổi khùng như chạm phải lòng tự ái, đùng đùng không báo trước ném đôi giầy về phía tôi.
-Suýt trúng.
Tôi trêu tiếp, căn bản nó ném lệch và một phần lớn là phản xạ của tôi quá nhanh.
Con bé tức giận thở phì phò, cả người run run.
-Ở lại mạnh khoẻ, đây về trước.
Mặc kệ thái độ của nó, tôi dong xe đi thẳng.
"Cộp" phát vào lưng.
-Au.
Tôi ngoảnh mặt lại nhìn thấy nó sắp nhặt chiếc còn lại lên ném tiếp.
Con bé ném mạnh vãi, sụt lưng tôi cmnr. Điên rồi nha bé , tôi dừng xe, hùng hùng hổ hổ bước tới:
-Muốn chết không?
-Sao? Định đánh con gái hả.
Nó câng cái mặt lên thách thức.
-Không, đây không đánh mà đây....hấp diêm, khà khà.
Tôi bày ra bộ mặt xấu xa hết mức có thể, cười giống y trong phim, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngực nó.
Công nhận trò này rất hiệu quả, con bé hoảng sợ ngay lập lức lùi lại, lấy hai tay che ngực.
-Đừng...đừng...đến đây...
Tôi bỏ ngoài những lời đó ngoài tai, vẫn bước lên, không dọa cho nó sợ là nó vẫn không coi mình ra gì.
-Ah...cưỡng hiếp....
Con bé hét to.
Đệch, tôi ngẩn tò te. Nó chơi đòn này còn hiểm hơn cả tôi. Sao nó dám kêu lên như thế, tôi chỉ dọa nó thôi mà. Lần này đến lượt tôi sợ hãi. Có người nghe được thì không hay rồi, lúc đó chẳng biết phải giải thích thế nào nữa. Tôi vội lao đến bịt miệng nó.
Và cái điều tôi sợ đã tới, có người nghe thấy thật.
-Đâu? Thằng nào hiếp dâm.
Ông lão cầm cây gậy từ ngôi nhà gần đó xông ra.
-Á à, là mày hả? Mau buông con bé, không ông đập mày chết.
-Không, không phải đâu ông.
-Còn cãi cùn.
Tình hình trở nên bất lợi hơn với tôi khi có thêm gần chục người nữa đến.
Thôi xong, chả nhẽ đời trai trẻ của mình phải trôi qua sau song sắt ư? Rồi cuộc sống mai này sẽ ra sao? Tôi không cam lòng, tôi không thể vì cái lý do vớ vẩn này mà phải vào trại.
Bộ óc thên tài của tôi một ý nghĩ bỗng nẩy ra. Tôi choàng tay kia ôm lấy hông con bé, tôi và nó sát gần nhau hơn bất kì lúc nào. Hành động này của tôi làm nó giật mình cựa quậy nhưng tôi đã ôm chặt, nó chỉ ú ớ trong miệng vì vẫn bị bàn tay tôi bịt kín.
-Bạn gái con mà ông.
-Tao đéo tin, mày thả tay ra cho nó nói xem.
Ông lão lăm lăm cây gậy.
Mấy người kia cũng xúm lại, mặt người nào người nấy hung dữ.
-Thật, không tin ông cứ hỏi.
-Có đúng không cháu?
Tôi bỏ tay ra, thâm tâm đặt hết niềm tin vào con bé, đặt đời mình vào canh bạc này. Chỉ cần con bé lắc đầu một cái là coi như xong, mọi sự giải thích cũng vô ích. Tim tôi đập thình thịch. Mọi ánh mắt đều đổ dồn trên người con bé.
Nhưng ơn giờ, nó.....gật đầu. Tôi thở phào nhẹ nhõm như trut được cả một quả núi.
-Xời, làm tao cứ tưởng.
-Bọn cháu chỉ đùa chút thôi.
-Lần sau đừng có đùa kiểu ý, có ngày mang vạ đấy con ạ, trời sắp mưa rồi, chúng mày về nhanh đi kẻo không kịp.
-Dạ, dạ.
Rồi mọi người dần rời đi.
Bây giờ tôi quay sang nhìn con bé không khác gì nhìn thấy xã hội đen. Sau này có gặp thì phải né nó gấp.
Cuối cùng vẫn phải làm osin đến cùng...đèo nó về. Con bé này trông thế mà nặng gớm. Tôi phải dồn cả mười thành công lực gồng mình lên mà đạp.
Con bé ngồi sau lưng tôi im như thóc làm tôi cũng chả nói được gì. Chợt tôi nhớ đến cái lúc tôi ôm nó. Cảm xúc ùa về, đầu tiên trong quãng đời mười mấy năm chăn đơn gối chiếc của mình tôi ôm một đứa con gái. Oái oăm ở chỗ người đó là con bé, người tôi chả hề ưa nổi chút nào. Nhưng phải công nhận cảm giác được ôm đứa con gái phê phải biết. Và đó là kỷ niệm tôi nhớ nhất dù cho sau này tôi với con bé xảy ra rất nhiều chuyện nhưng mãi đến tận bây giờ tôi vẫn chưa thể quên được. Mỗi khi nhớ con bé là lại nhớ đến lần ấy.....cái lần đầu tiên ấy, hì.
Trên đường hai đứa cứ như vậy, con bé không nói gì ngoài rẽ trái, quẹo phải hay đi thẳng. Rồi nó bảo tôi dừng trước một ngôi nhà ba tầng khá đẹp. Nó đi đến trước cửa, mở balô ướt nhẹp tìm gì đó, hình như là tìm chìa khóa. Tôi để ý cái balô của nó và thoáng giật mình vì nhớ đến cái gì đó. Giọng nói....chiếc balô....chả phải là....
-Có...phải...có....phải....ở...quán...anh...Bắc....
Tôi ấp úng mãi không nên lời.
Nhưng con bé đag̃ đóng cửa cái "rầm" rồi chạy nhanh vào trong.
Tôi đứng ngây ra part 2.
"Uỳnh uỳnh" tiếng sấm lần nữa thức tỉnh tôi và cũng thôi thúc tôi mau về kẻo trời mưa...
Chap 10
Vừa về tới nhà thì trời đổ mưa. Tôi nhìn bầu trời xám xịt mà lòng suy nghĩ vẩn vơ. Suy nghĩ về những việc xảy ra chiều nay và hôm qua, về thái độ của con bé với tôi. Trước giờ cứ thắc mắc sao con bé lại ghét tôi, thậm chí không ngại động chân động tay khi tôi ở gần hay xoáy đểu nó. Thì ra không phải "tự dưng" mà nó như vậy. Tất cả đều có nguyên do hết. Mà cái "nguyên do" này hơi quá mức bình thường, theo tôi là thế. Hôm ý tôi vô tình chứ có phải cố ý đâu. Vả lại hôm nay tôi giúp nó nhiều rồi, coi như hai bên huề không ai nợ ai. Tôi cũng tự hứa với lòng mình ngày sau có gặp con bé thì tránh nó xa xa ra.
Gạt con bé qua một bên, tôi nóng lòng mở máy kiểm tra xem Thư có trả lời chưa. Ồ, có tận 3 tin nhắn đến. Hai trong số đó là Thư và Mai. Tin nhắn cuối cùng là của một người thường quan tâm đến tôi, thường liên lạc với tôi mỗi khi tôi thiếu thốn nhưng tôi rất ít đáp lại người đó vì tôi biết ngoài tôi ra người ấy còn để ý tới nhiều người khác nữa, đâu chỉ riêng mình tôi. Không ai khác chính là....tổng đài, nhắc mai có khuyến mãi, nhớ nạp thẻ.
"D không sao là tốt rồi." of Thư.
Hí hí, nhắn lại luôn để nàng đỡ phải mong chờ. (lại astm rồi)
Open next "Đánh nhau vì gái chứ gì? " of Mai Xinh Gái.
Hôly xít, chuẩn gay gái à.
"gái đâu mà gái, D bị ngã thôi".
Bíp bíp...đến ngay lập tức, nhanh ghê.
"Điêu, ngã kiểu gì mà mặt mũi cũng thâm tím thế kia".
"Điêu Mai làm chi".
"Vậy giải thích xem nào".
"À...do hôm trước D bất cẩn nên bị vấp phải thành giường, đập mặt vào gối nên mới bị thế này đó".
"Đấy, nói điêu rành rành ra mà còn cãi".
"Sự thật không thể chối cãi".
"Thôi đi ông tướng, tôi biết thừa các ông đánh nhau là do ai đó rồi ha".
"Đâu..."
"Ai đó xinh đẹp, ai đó học giỏi, ai đó có nhiều người theo đuổi, người nào đó luôn muốn gần ai đó ".
Chết cha, kiểu này thì phần lớn cô nàng biết chuyện tôi thầm có tình cảm với Thư rồi. Quyết định không nhắn lại, càng nói thì càng lộ. Cô nàng này như đi guốc trong bụng mình vậy, nói thêm vài câu nữa khéo bị hack não lỡ khai ra ít thông tin mật thì chết. Tốt nhất là ngậm miệng lại.
Tối đó, tôi ngủ rất ngon mà đêm mơ ngủ, người con gái trong giấc mơ của tôi khôfng phải Thư...là con bé mới sợ chứ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy bởi tiếng báo thức và lời ca mỗi sớm mai của mẹ ngoài cửa phòng. Tôi bật dậy, việc thứ nhất sau khi mở mắtt, tôi lao vào WC kiểm tra xem tình trạng gương mặt mình. Cũng bớt thâm hơn nhiều rồi, cũng đủ tự tin khoe cá tính rồi.
Đang mải mê xem thằng nào trong gương sao mà đẹp trai giống mình thế kia thì túi quần rung lên kèm theo âm báo có tin nhắn đến.
Chẳng biết đứa nào dở hơi mới sáng sớm đã rảnh nợ như vậy.
"Sang đèo đi học" từ một số lạ.
"Ai đó?".
"Tự biết".
What the hợi tự biết? Tôi có phải thần đâu mà biết đứa dở hơi nào đang nhắn tin cho tôi. Nó tưởng tôi đang chơi ai chọn giá đúng à mà nhìn số đoán được tên. Không thèm trả lời nữa.
Được một lúc, số đó lại nhắn đến tiếp.
"Đâu rồi, mau đến đây đi".
"Mày bị điên hả, không cho tao biết tên thì tao biết đứa nào mà sang".
"Lam".
Lam nào nhỉ? Tôi có quen đứa nào tên Lam à? Nam thì còn có lý chứ Lam thì....À, chẳng lẽ là con bé bởi những người tôi biết chỉ có con bé mới có tên là Lam. Lần này thì rõ rồi, trăm phần phăm nó là cái đứa con gái trong WC hôm ấy. Tôi nhớ tôi có viết số mình bỏ vào trong balô đứa con gái đó.
"Ừ, đợi tý".
Không hiểu sao tôi lại đồng ý với nó nữa. Hay tâm lý được đèo gái đi học làm tôi mù mờ rồi.
Đánh răng rửa mặt, thay quần áo các thứ, xuống nhà nhận viện trợ tiền ăn sáng từ "ngân hàng", tôi lao vun vút trên con ngựa sắt đi ra khỏi nhà.
Cố lục lọi trí nhớ con đường dẫn tới nhà con bé. Vòng vèo khoảng 15 phút thì cũng tới nơi. Tôi đỗ xe bên lề đường đối diện ngôi nhà ba tầng màu xanh.
"Tới rồi, ra đi".
"Ừ, đợi xíu". Nó trả lời.
Trong khoảng thời gian chờ đợi con bé, tôi thầm quan sát nhà nó. Là một ngôi nhà khá đẹp, đúng chất kiểu nhà xây mới thời bấy giờ. Ngôi nhà được sơn màu xanh nước biển nhìn rất thuận mắt. Ban công tầng hai có để mấy chậu hoa. Dưới khoảng sân nhỏ thì có trồng ít loại cây cảnh khác.
5 phút...10 phút...20 phút, con bé làm cái quái gì mà lâu quá, bị tắc ass chắc. Sắp muộn học tới nơi rồi.
-Ê, mày.
-Ơ, dạ.
Tôi giật mình nhìn sang người đàn ông gọi tôi.
-Sao mày nhìn vào nhà người ta mãi thế, có ý đồ gì hả?
Nói đến đây, mặt ông ta sầm lại, đôi bàn tay to khoẻ lựa thế tóm cổ tôi nếu tôi có hành động chạy trốn.
-Đâu bác, cháu đợi bạn cùng đi học.
-Đứa nào, con nhà ai?
-Con bé nhà này nè bác.
Tôi chỉ tay hướng nhà con bé.
-Con bé Lam đó hả? Tao thấy thằng nào đèo nó đi từ sớm rồi cơ mừ.
Éc, tôi đứng hình. Con...con bé đi...đi từ lâu rồi. Tôi hỏi lại:
-Khi nào, bác?
-Nó vừa đi thì mày đến.
Thế mà con bé dám bảo tôi đợi nó xíu. Xíu cái khỉ gió gì tận nửa tiếng đồng hồ rồi được kết quả là nó đi trước cả tôi. Nó lừa tôi. Được lắm, quả này đây ghi nhận. Không trả thù đây thề không làm người nữa. Nộ khí xung thiêng, tôi tức giận thật sự. Từ khi dính tới nó từ hôm qua đến giờ chỉ toàn xui xẻo và ức chế.
Hậu quả, tôi đi học muộn. Phải năn nỉ ỉ ôi gãy lưỡi bác bảo vệ mới cho vào. Đã thế còn bị giáo viên ghi sổ bắt đứng ngoài cửa lớp hết tiết. Làm trò cười cho mấy thằng bạn nhưng ít nhất tôi vẫn được Thư ủng hộ.
-Thư cô, cho bạn D vào lớp đi cô, mới đầu năm cô tha cho bạn ý.
-Không là không, tiết học của tôi chứ không phải cái chợ anh chị thích đến lúc nào thì đến, năm nay là năm cuối cấp rồi nên càng phải tuân thủ nề nếp nghiêm chỉnh hơn.
Tiếng bà giáo vang vọng cả lớp.
Tôi nhìn Thư bằng ánh mắt biết ơn rồi lủi thủi đứng cạnh cửa lớp hết tiết 1.
Đúng số xui tận mạng mà.
Lam....ta....hận......ngươi.....
